09/06/2016 09:00
Lượt xem: 1302
SỰ TÍCH CON BÒ CƯỜI - Phạm Lưu Vũ

"Thế gian lại có loại chúng sinh ngu đến như thế này thì tôi cũng chả thèm nuôi nữa, huống hồ lại để nó gieo rắc cái dòng giống ngu ấy ra khắp thiên hạ thì thật là tội lỗi. Vậy xin cúng dường nó cho sư phụ cưỡi đi đâu thì cưỡi, miễn là nó đi cho khuất mắt tôi..."

Xưa có bác nông dân nuôi 1 con bò đực đẹp lắm, bộ lông nó vàng óng, mượt như nhung, trên vai nó, cục u tuyệt đẹp, thuôn như quả bầu, dưới cổ nó, cái yếm cuộn sóng, mềm mại như tấm lụa. Bác nông dân quý con bò lắm, không bắt nó kéo cày, chỉ chuyên để làm giống. Nhà nào có bò cái đến xin đực, bác còn xem xét kĩ lưỡng con bò cái, xem có "môn đăng hộ đối" không, rồi mới cho nó nhảy.

Một đêm nọ, đang ngủ, bỗng nghe có tiếng động mạnh dưới chuồng bò. Ngỡ có kẻ trộm, bác nông dân vùng dậy, cầm đèn chạy xuống. Không có tên trộm nào cả. Trong chuồng, con bò chổng 4 vó lên trời, mõm vẫn còn nhe ra cười hơ hơ. Bác vội vàng soi đèn nhìn kĩ, thấy nó bị gãy mấy cái răng, chảy cả máu loe loét, vậy mà hình như nó vẫn chưa dứt cơn cười.

Bác nông dân xót con bò lắm, lại càng ra sức chăm sóc cho nó, song trong lòng vẫn thắc mắc, không hiểu tại sao lại xảy ra sự việc ấy. Một hôm, có 1 nhà sư đến khất thực, bác nông dân tiện mồm đem việc con bò quý bỗng dưng cười gãy cả răng ra kể. Nhà sư nghe chuyện bỗng giật mình như nhớ ra điều gì, bèn bảo bác dẫn con bò ra cho xem.

Vừa trông thấy con bò, nhà sư liền "a" lên 1 tiếng rồi cất tiếng:

"Huy Hoàng ngày trước đấy phải không?"

Con bò nghe nhà sư hỏi, nó lập tức quỳ 2 chân trước, gục mõm xuống đất, cổ họng ồ ồ rống lên mấy tiếng vẻ rất thê lương...

Bác nông dân chứng kiến cảnh ấy thì kinh ngạc quá, liền hỏi thì nhà sư bảo:

"Con bò này kiếp trước nguyên là đệ tử của bần tăng, họ Nguyễn, tên Huy Hoàng, y rất khôi ngô tuấn tú, phải cái tội ngu nhưng rất hay làm thơ, làm vè... Một hôm, có tên đệ tử kể 1 câu chuyện cười làm cả bọn cười nghiêng ngả, riêng tên Huy Hoàng ngồi im không cười, hỏi thì nó bảo chưa kịp hiểu ra. Bần tăng biết nó ngu như thế thì kiếp sau tất làm súc sinh. Quả nhiên nó đầu thai làm con bò này. Và cũng phải đến kiếp bò nó mới hiểu ra câu chuyện cười từ kiếp trước, nên mới lăn ra cười gãy cả răng đấy thôi, việc đó cũng chẳng có gì lạ."

Bác nông dân nghe ra nguồn cơn bỗng nhăn mặt khinh bỉ, bèn trỏ vào con bò quý mà bảo:

"Thế gian lại có loại chúng sinh ngu đến như thế này thì tôi cũng chả thèm nuôi nữa, huống hồ lại để nó gieo rắc cái dòng giống ngu ấy ra khắp thiên hạ thì thật là tội lỗi. Vậy xin cúng dường nó cho sư phụ cưỡi đi đâu thì cưỡi, miễn là nó đi cho khuất mắt tôi..."

Nói xong, bác cầm đầu dâu thừng dúi vào tay nhà sư mà lấy roi vụt cho con bò đứng dậy. Nhà sư cũng chẳng hề khách khí, ngài thong thả leo lên lưng nó rồi vắt vắt chiếc dây thừng, cưỡi ra khỏi cổng.

 Phạm Lưu Vũ
 

 

 

12920903_10154265967037439_1885565775_n

Bình chọn
0
Bình luận
Tên bạn:
Email:
Điện thoại:
Nội Dung:
Xác nhận:

 

 12920903_10154265967037439_1885565775_n

 15036560_1679727945670552_6529024804734984949_n

 

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và văn bản

 

 

 

 

 

 

 

  

 

 

Về đầu trang