16/09/2016 07:00
Lượt xem: 1066
“Thế giới của Phú” – sự trống vắng kỳ diệu

“Các tác phẩm của Phú cho người xem thấy được cái họ không nhìn thấy, và cảm được điều không thể diễn nên lời. Khi nhìn vào một bức tranh của Phú, tuy không vẽ gì hơn ngoài một cánh cửa lớn, người xem buôc phải nghĩ về những gì nằm ngoài vệt nứt sáng mỏng manh trên cánh cửa, dù mỏng manh nhưng đủ mạnh để xâm chiếm thế giới tĩnh lặng và xác xơ bên trong căn phòng!”



Trần Việt Phú sinh năm 1973. Tốt nghiệp đại học Mỹ thuật Hà Nội năm 1997. Anh là một trong số những gương mặt nổi bật của hội họa Việt Nam trong hơn hai thập niên qua bởi tài năng và cá tính sáng tạo của mình. Các cuộc triển lãm cá nhân của anh từ năm 1999 đến nay tuy không diễn ra thường xuyên nhưng luôn được những người yêu hội họa và đồng nghiệp theo dõi mong chờ.


“Nga”, 140 x 70cm, pastel

“Các tác phẩm của Phú cho người xem thấy được cái họ không nhìn thấy, và cảm được điều không thể diễn nên lời. Khi nhìn vào một bức tranh của Phú, tuy không vẽ gì hơn ngoài một cánh cửa lớn, người xem buôc phải nghĩ về những gì nằm ngoài vệt nứt sáng mỏng manh trên cánh cửa, dù mỏng manh nhưng đủ mạnh để xâm chiếm thế giới tĩnh lặng và xác xơ bên trong căn phòng!”

“Phòng vắng”, 143 x 113cm, sơn dầu

 

“Ngày nắng”, 160 x 88cm, pastel

Thế giới của Phú” làm tôi nhớ đến phép “Trăng rọi hành lang” trong cổ văn Trung Hoa. Đêm xuân ấm áp, người đẹp không ngủ được, đốt hương, cuốn rèm ngóng trăng lên. Nhưng mà trăng chầm chậm từ mái hiên soi xuống cột, xuống hàng hiên, lên song cửa… mãi chẳng tới người đẹp vẫn ngồi trong bóng tối. Rốt cuộc rồi trăng cũng soi tới mỹ nhân, sao người xưa không tả luôn cái thời khắc rạng rỡ ấy, lại phải vòng vèo mất thời gian? Bởi vì, tất cả nét quyến rũ lại nằm trong sự chậm rãi ấy, với ánh trăng khi gần khi xa, khi mờ khi tỏ, làm nảy ra biết bao nhiêu vẻ đẹp. Người đẹp mà ngồi chính giữa trăng soi lồ lộ thì chẳng còn gì là thân phận. Chính sự thiếu hụt, trống vắng kia mới làm nên nỗi khao khát mong chờ, với biết bao tưởng tượng huyền ảo. Và “Thế giới của Phú” lần này đầy sự trống vắng kỳ diệu đó.

Đấy là một sự trống vắng sang trọng và tinh tế. Mỗi bức tranh như một nỗi nhớ không rõ rệt, một khao khát không gọi được tên, một giấc mơ vừa tan… Tôi nhìn thấy chiếc ghế còn bỏ lại đó, khung cửa he hé đó, chút sáng le lói đó…, nhưng cái mà tôi đang nhìn vào chỉ vừa đủ để gợi nên một nỗi thiếu hụt, tựa như khi chợt nhận ra mình đang thiếu vắng ai đó, cùng lúc hiểu rằng mình đã yêu người ấy biết chừng nào.

“Buổi tối”,120 x 80cm

Tôi không nghĩ “Thế giới của Phú” là hiện thân của cái đẹp mộc mạc, giản dị. Ngược lại là khác! Cho dù anh có vẽ cái nồi nhôm để trên mấy tờ báo, chiếc ghế tồi tàn, một bức tường mốc meo, vườn rau nghèo hay cánh cửa gỗ cũ xì… thì lạ thay, bức tranh vẫn toát lên vẻ sang trọng. Đó là sự kiêu hãnh ngấm ngầm của nghệ sĩ dám “tự làm khó mình”, là cái đẹp đã vượt khỏi những màu mè, tiểu xảo, để bộc lộ một thế giới tinh thần rộng lớn và giàu có. Ở đó, không có những vướng mắc trần tục mà chỉ có khát khao tìm kiếm sự hoàn hảo, và ngậm ngùi tự biết sẽ không bao giờ đạt tới, giống như Đường Tăng dẫu có xả thân, băng qua ngàn dặm xa xôi thì cũng không thể nào thỉnh về trọn vẹn bộ kinh, bởi trang kinh cuối bị xé rách rồi.

“Chơi bài”, 180 x 60cm

Trong góc nhà kiểu Pháp xưa, chiếc ghế vắt cẩu thả một tấm áo, như chờ người chủ đi đâu đó trở về. Những bông sen trắng tay ai đặt nằm dưới đất, bên chiếc bình không. Ngoài ban công, chùm hoa giấy màu cam loang như một vệt lửa ấm trong mưa… Tôi thấy, trong tĩnh lặng ấy có chuyển động của thời gian, có câu chuyện đang kể dở, có nỗi khắc khoải chờ ai, chờ điều gì đó không rõ rệt. Tạm gọi tên nó là sự trống vắng gợi cảm mà thanh khiết đến lạ lùng.

“Mưa phùn”, 180 x 90cm, pastel

 Theo soi.today

 

12920903_10154265967037439_1885565775_n

Bình chọn
0
Bình luận
Tên bạn:
Email:
Điện thoại:
Nội Dung:
Xác nhận:

 

 12920903_10154265967037439_1885565775_n

 15036560_1679727945670552_6529024804734984949_n

 

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và văn bản

 

 

 

 

 

 

 

  

 

 

Về đầu trang