Tin trang chủ
08/04/2017 11:00
Lượt xem: 490
BẾN SÔNG CHIỀU - Thơ: Nguyễn Ngọc Chu. Bình: Xuân Lộc

Phải vứt bỏ những ích kỷ nhỏ nhen đời thường, phải quên đi những đam mê nhục dục của thể xác để lắng nghe những con sóng dịu êm thánh thót trong tâm hồn mình với sự bao dung, độ lượng thì sẽ hiểu tại sao chỉ một cuộc gặp gỡ tình cờ trên bến sông với người yêu cũ mà thi sĩ để lại cho đời những câu thơ đắm say đến vậy.

Kết quả hình ảnh cho Bến sông chiều

 

BẾN SÔNG CHIỀU

Rất tình cờ số phận đẩy đưa
Gặp lại em bến sông chiều phố chợ
Sông vẫn sông xưa người xưa thành lạ
Mấy mươi năm ai đợi ai chờ

Gặp lại em em đã lên Bà
Con cháu xum xuê hai đường nội ngoại
Thuyền đã xuôi dòng xin đừng níu lại
Chuyện ngày xưa thôi cứ để ngày xưa

Anh cầm tay
Em mắt bâng quơ
Chỉ hơi ấm nói lên điều tha thiết
Bến đông người thôi đành luyến tiếc
Buông tay em man mác cõi lòng

Nhớ con đường hun hút mùa Đông
Nhớ sân trường râm ran mùa Hạ
Mùa Xuân hoa Mai vàng
Mùa Thu cây trút lá
Có mùa nào không nhớ đến em

Lo một ngày em nhỡ thiếu cơm
Lo một đêm gió lùa liếp cửa
Nhỡ người ấy không yêu em nữa
Nhỡ con em không được tới trường

Giờ gặp em đã bớt chạnh lòng
Riêng vẫn thương em lo toan tần tảo
Giận thời gian nắng mưa gió bão
Làm phôi phai nét thanh tú kiêu sa

Chia tay nhau em gắng vui đùa
Trong đáy mắt vẫn giữ điều chưa nói
Em khéo làm lành chỉ tay cháu gái
Thôi em đền…
Gả cho cháu anh

Đền làm sao được mối tình xanh
Đã đeo đẳng một đời thao thức
Anh ấm lòng biết em nuối tiếc
Biết trong em còn mãi góc ngày xưa

Anh ngước nhìn bát ngát nương ngô
Và con đò xuôi em về phía dưới
Tít tắp xuôi không hẹn ngày trở lại
Để mình anh trơ trọi bến sông chiều

Nguyễn Ngọc Chu

 

Lời bình của Xuân Lộc

Có ai trong đời không trãi qua một mối tình đầu? Dù đậm sâu hay chỉ thoáng qua với những ký ức ngọt ngào thì mối tình đầu bao giờ cũng là trong sáng nhất và để lại dấu ấn lâu dài nhất trong trái tim người.

Tình cờ tôi đọc được bài thơ Bến sông chiều của tác giả Nguyễn Ngọc Chu, như một mối tương duyên, dù chưa hề quen biết nhau tôi cũng nhận được sự đồng cảm đến lạ lùng.Cũng như tác giả tình cờ gặp lại cố nhân sau mấy mươi năm xa cách, ngạc nhiên đấy, vui mừng đấy, có những lời tâm sự và có cả gan nắm lấy tay nhau đấy, nhưng dễ gì nói hết được với nhau những suy tư dấu kín trong đáy con tim của kẻ đa tình.Có lẽ vì những suy tư thầm kín tưởng đã ngủ yên trong lòng ấy mà bất ngờ khi chưa diễn tả hết bằng lời, nó đã bung ra thành những câu thơ da diết, lay động tâm can.

Mỗi cuộc tình, mỗi cuộc chia tay đều có những lý lẽ riêng, chẳng cần cất công tìm kiếm nguyên nhân, gốc rễ làm gì, cứ chấp nhận như người đời thường biện minh là do sự sắp đặt của số phận, ta sẽ thấy nhẹ nhàng hơn. Và phải chăng sự gặp gỡ của tác giả với người yêu cũ trên bến sông xưa cũng thế :

Rất tình cờ số́ phận đẩy đưa
Gặp lại em bến sông chiều phố chợ

Cho dù năm tháng thời gian, nắng mưa nghiệt ngã của cuộc đời đã lấy đi nét tươi xanh tuổi trẻ, nét mặn mà của tuổi trung niên, tóc trên đầu nhuốm màu sương giá, thì những người yêu vẫn dễ dàng nhận ra nhau dù là sự gặp gỡ bất ngờ.

Sông vẫn sông xưa người xưa thành lạ
Mấy mươi năm ai đợi ai chờ…

Tình yêu thật sự không có tuổi. Mấy mươi năm không gặp nhau, em của ngày xưa giờ đã không còn má thắm lưng ong, đã cháu nội cháu ngoại rồi thì dù có giữ gìn bao nhiêu, nhan sắc kiêu sa ngày nào chắc cũng phai tàn theo năm tháng, con dao sắc của thời gian không nhân nhượng ai, cứ gọt dần những mái đầu xanh.Thế mà khi gặp lại nhau, nhận ra nhau, nắm tay nhau, dù em giả vờ nhìn bâng quơ thì trái tim vẫn còn thổn thức, vẫn nhận ra hơi ấm tình người hòa quyện trong nhau.

Anh cầm tay
Em mắt bâng quơ
Chỉ hơi ấm nói lên điều tha thiết
Bến đông người thôi đành luyến tiếc
Buông tay em man mác cõi lòng

Nguyễn Ngọc Chu đã yêu, một cô bạn cùng trường, có thể cùng lớp – ấy là tôi đoán thế-tình yêu của tuổi học trò nào cũng như nắng sớm xôn xao, chắc là phải có nhiều kỷ niệm êm đềm, sâu sắc lắm, ngọt ngào, nóng bỏng lắm gắn với con sông quê, nhưng số phận sắp đặt hai người không thể đi cùng nhau trong suốt cuộc đời nên anh mới lưu giữ được trong tim mình những ký ức khó quên :

Nhớ con đường hun hút mùa Đông
Nhớ sân trường râm ran mùa Hạ
Mùa Xuân hoa Mai vàng
Mùa Thu cây trút lá
Có mùa nào không nhớ đến em

Và luôn lo lắng cho người yêu trong suốt những tháng năm xa cách, không biết tin nhau, đấy là cái tình, cái nghĩa, cái tâm của một người có trái tim nhân hậu, trái tim biết yêu và biết tôn thờ tình yêu.

Lo một ngày em nhỡ thiếu cơm
Lo một đêm gió lùa liếp cửa
Nhỡ người ấy không yêu em nữa
Nhỡ con em không được tới trường…

Lãng mạn quá đi chứ? Phải là những ai yêu thực lòng, phải là những ai có mối tình đầu trong sáng với những cảm xúc bồng bột của con tim tuổi trẻ, chưa hề vấy mực đen lên tờ giấy trắng của tình yêu, mới cảm nhận được nỗi lòng ưu tư của tác giả.Ngay cả khi đã yên tâm rằng người xưa không còn đói ăn thiếu mặc như nỗi lo canh cánh bấy lâu thì vẫn chưa hết ái ngại khi biết em vẫn còn vất vả lo toan cho cuộc mưu sinh, cái lo ấy rất người, rất nhân văn.

Giờ gặp em đã bớt chạnh lòng
Riêng vẫn thương em lo toan tần tảo
Giận thời gian nắng mưa gió bão
Làm phôi phai nét thanh tú kiêu sa

Sẽ có người vô tình đọc được những lời này bĩu môi mà rằng: mấy thằng cha thi sĩ chỉ lãng mạn, lo nghĩ viễn vông, vợ con mình nheo nhóc, bữa đói bữa no ở nhà thì không lo lại đi lo bò trắng răng, người ta có chồng con, cháu chắt đề huề rồi, ai khiến chứ…

Vâng, tác giả tất nhiên cũng có một gia đình, cũng có vợ con cháu chắt và một tổ ấm riêng, có thể giàu sang, có thể còn chật vật…mỗi người một hoàn cảnh không ai giống ai, nhưng tôi giám chắc là ông cũng yêu thương và lo lắng cho vợ con, gia đình mình lắm, bởi trong con người ông đã có một tấm lòng.

Nhưng, tình yêu là thế đó, vẫn biết nhà thơ thường là những kẻ đa tình và cả đào hoa nữa, và tất nhiên những kẻ tài hoa thì luôn mang sẵn bên mình mệnh bạc.Có lẽ đấy cũng là sự sắp đặt của tạo hóa chăng ? Nhưng không phải vì thế mà nói rằng tình yêu của nhà thơ hời hợt, chóng đến chóng đi.Không phải thế đâu, nhà thơ yêu lãng mạn lắm, hào phóng lắm và cũng sâu đậm lắm, thủy chung lắm.

Có thể

Tình yêu đến, tình yêu đi ai biết
Trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt..

(Xuân Diệu)

Nhưng dù không đi tới được cùng nhau thì những mối tình cũng cứ nằm sâu trong trái tim thi sĩ dai như đỉa bám ấy, khó mà trục xuất ra khỏi tiềm thức, nhờ vậy nhân loại mới được bồi bổ bằng những kiệt tác thi ca, tâm hồn con người mới được tắm mát sau những khổ đau, bất hạnh.

Mừng thay Nguyễn Ngọc Chu, một con người đã yêu, đang yêu và được yêu.Không phải trong đời ai cũng may mắn thế.

Tất cả dẫu đã là quá khứ, và hiện tại lại sẽ là một quá khứ nữa trong ngày mai, vì con đò sắp mang em rời bến, lại một lần nữa chia tay không hẹn ngày tái ngộ, nhưng nhà thơ vui vì biết trong sâu thẳm trái tim người xưa chưa phôi phai hình bóng của mình. Đó cũng là hạnh phúc, một thứ hạnh phúc mơ hồ, phẳng phất không nắm bắt được những luôn tồn tại.

Chia tay nhau em gắng vui đùa
Trong đáy mắt vẫn giữ điều chưa nói
Em khéo làm lành chỉ tay cháu gái
Thôi em đền…
Gả cho cháu anh

Chao ôi ! Có đền được cho tình yêu đã mất không? Không, tình yêu không có chổ cho thay thế đền bù, lời an ủi lúc chia tay cũng làm se lòng người ở lại.

Chỉ cần cảm nhận được hơi ấm trong bàn tay người tình xưa cũ, thế cũng đủ lắm rồi, đấy là chỉ dấu của mối tình đẹp mãi với thời gian.

Dẫu có bâng khuâng, có luyến lưu tha thiết đến đâu thì quá khứ cũng chẳng thể quay về, cũng chẳng thể nào giữ con đò lại được, nhà thơ của chúng ta đành:

Anh ngước nhìn bát ngát nương ngô
Và con đò xuôi em về phía dưới
Tít tắp xuôi không hẹn ngày trở lại
Để mình anh trơ trọi bến sông chiều

Cảm ơn sự cô đơn, cảm ơn cái cảm giác chia tay của những người yêu nhau không hẹn ngày trở lại mà vẫn ấm áp, gần gũi giữa bao la cuộc đời. Sự cô đơn là mảnh đất màu mỡ của thi ca, của sáng tạo, không có nó tâm hồn nhà thơ sẽ trở nên cằn cỗi.

Phải vứt bỏ những ích kỷ nhỏ nhen đời thường, phải quên đi những đam mê nhục dục của thể xác để lắng nghe những con sóng dịu êm thánh thót trong tâm hồn mình với sự bao dung, độ lượng thì sẽ hiểu tại sao chỉ một cuộc gặp gỡ tình cờ trên bến sông với người yêu cũ mà thi sĩ để lại cho đời những câu thơ đắm say đến vậy.

Xuân Lộc
 

 

 

12920903_10154265967037439_1885565775_n 

Bình chọn
0
Bình luận
Tên bạn:
Email:
Điện thoại:
Nội Dung:
Xác nhận:

 

 12920903_10154265967037439_1885565775_n

 15036560_1679727945670552_6529024804734984949_n

 

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và văn bản

 

 

 

 

 

 

 

  

 

 

Về đầu trang