Tin trang chủ
27/05/2017 11:00
Lượt xem: 125
CÁI "CUỒNG LƯU DẠI" CỦA TRẦN MAI HƯỜNG - Thùy Anh

Mình bao giờ cũng là người hiểu chính mình nhất, nhưng để hiểu và nói về mình 1 cách thẳng thắn đến phũ phàng như vậy thì không nhiều. Với điều này, thơ Mai Hường đã tạo dấu ấn về 1 cá tính "cuồng lưu dại" mà vẫn nồng nàn.

  

 Trong bài "Độc thoại với xuân" (tập thơ "Đó là em"), Trần Mai Hường suy ngẫm về bản thân, về thời gian và những chiêm nghiệm cuộc đời. Lựa chọn hình thức là thơ văn xuôi, Mai Hường tạo ra những câu thơ khá mềm mại mà vẫn giàu suy tưởng. Xuân về, mang theo sức sống mới hồi sinh cho vạn vật, để con người tạm quên đi những bão tố đã qua. 3 đoạn đầu, mỗi đoạn 2 câu nhịp nhàng với nhiều hình ảnh thiên nhiên đẹp mang ẩn ý về đời người nhiều trải nghiệm, đủ đắng cay nhưng không mất niềm hy vọng vào ngày mai. Có thể coi, đó là bản lĩnh của con người thơ Mai Hường.

Đoạn kết không chỉ tiếp tục thể hiện rõ cái bản lĩnh ấy, mà đã nâng cao hơn 1 "nấc", đó là sự an nhiên: "Ta nhẩn nha cười này nhục này vinh". Dù cuộc sống vinh nhục thế nào, cái cười "nhẩn nha" vẫn ngạo đời, ngạo mình không thay đổi. Vế sau là một chấm phá sắc sảo về chính mình - 1 cách tự tố cáo bản thân với vẻ ngoài thì cười mà bên trong thì có nước mắt nuốt ngược: "chưa bám mép khôn đã trượt cuồng lưu dại". Cuộc đời con người là một chuỗi hình sin, khi lên cao lúc xuống thấp, nhưng điều đáng nói là, leo cao mà chưa kịp bám víu hay lấy được điều gì đáng kể, chưa kịp nhận thức hay rút ra được điều gì khôn ngoan, giá trị (chưa bám mép khôn)! Thế mà "đã trượt cuồng lưu dại", nghĩa là 1 sự tụt dốc bi hài, "trượt" - không thể bám giữ để rồi cứ thế rơi tự do xuống đáy, "cuồng" - vừa là cuồng nộ giận dữ, vừa là cuống cuồng tuyệt vọng; "lưu dại" - dại dột, dại khờ, ngốc dại còn mãi, bám chặt đời mình như 1 mặc định! Như thế, Mai Hường tự nhận: Cho dù mình đã khá từng trải, tưởng như đã rất vững vàng trước mọi biến cố, nhưng thực chất mình chưa kịp khôn đã thấy rất dại rồi! Để chính từ sự nhận thức này mà tự trói, tự chém mình, tự hành xác bằng những câu thơ đầy ẩn ức như "nhát chém thánh hiền".

Mình bao giờ cũng là người hiểu chính mình nhất, nhưng để hiểu và nói về mình 1 cách thẳng thắn đến phũ phàng như vậy thì không nhiều. Với điều này, thơ Mai Hường đã tạo dấu ấn về 1 cá tính "cuồng lưu dại" mà vẫn nồng nàn.

Có điều, đôi khi, vì chỉ viết 1 đề tài mà thơ Mai Hường khó thoát khỏi lối mòn. Mong được nhìn thấy trên trang thơ Mai Hường những bài thơ mới đa dạng hơn, với những hình ảnh ý nghĩa hơn.

17/5/2017
Thùy Anh.

Sau đây là bài thơ của Mai Hường

Độc thoại với xuân

Chưng cất giọt nắng vàng, mây xanh ngắt và gió vồ vập lạ. Bao thị phi như lát cắt hằn trên vân đá, xuân đã về trong tất tả heo may.

Có sao đâu ngày vẫn nối ngày, mưa nối nắng như nhiên – từ thuở. Bước dọc đắng cay ngược triền bão tố, bãi bồi nào sau mất mát cũng hồi sinh.

Khoảng lặng trong ta vẫn cứ lặng thinh, thao thiết đợi phút tượng hình tươi mới. Hoàng hôn quay lưng bình minh ùa tới, rầm rập khơi xa kìa sóng trở mình.

Ta nhẩn nha cười này nhục này vinh, chưa bám mép khôn đã trượt cuồng lưu dại. Những tứ thơ rùng mình tự trói, rồi thăng hoa theo nhát chém thánh hiền.

TRẦN MAI HƯỜNG

12920903_10154265967037439_1885565775_n

Bình chọn
0
Bình luận
Tên bạn:
Email:
Điện thoại:
Nội Dung:
Xác nhận:

 

 12920903_10154265967037439_1885565775_n

 15036560_1679727945670552_6529024804734984949_n

 

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và văn bản

 

 

 

 

 

 

 

  

 

 

Về đầu trang