Tin trang chủ
18/02/2017 11:00
Lượt xem: 387
CÓ MỘT... - Thơ Phạm Trung Dũng; Lời bình: Vũ Xuân Hoát

Thơ làm tự nhiên, không cố ý. Thơ hay, nhiều khi bất ngờ từ đâu vụt tới. Một gợi ý nào đó chợt đến. Bài thơ “Có một” của Phạm Trung Dũng đạt đến đỉnh của sự bất ngờ, hồn nhiên mà thành sự thể. Nhà thơ chiêm nghiệm sự sống quanh mình bằng lẽ khác thường:

 

 CÓ MỘT... 

Có một tứ thơ
Ẩn trong nõn chuối
Cuộn lòng khép lại
Đợi người mở ra.

Có một bông hoa
Ủ hương trong nụ
Một đêm không ngủ
Nở bừng ánh trăng.

Có một câu văn
Đẫm màu xứ Huế
Xanh như chẳng thể
Bồ đề hương xưa.

Có một cơn mưa
Rửa trời gột đất
Mùa căng trái mật
Em hồng đôi môi.

Có một tôi ngồi
Đồng vàng ngậm nắng
Một đàn cò trắng
Cõng mây lên trời.

Phạm Trung Dũng

Lời bình: “CÓ MỘT” GIỌNGTHƠ

Dường như có một gợi ý bất chợt, không cố ý nào đó, tự dưng những dòng cảm giác trào dâng thành trang tình đấy chăng? Tựa mạch ngầm từ thẳm sâu đáy đất trắng xóa lên ngọn thác, trong suốt, ào tung. Một tứ thơ đột nhiên xuất thần. Đỉnh nhấn xoáy vào lòng thời gian, thật lạ:

 

Có một tứ thơ
Ẩn trong nõn chuối
Cuộn lòng khép lại
Đợi người mở ra.

 

Câu hỏi và sự trỗi thức của cây đang mở ra thế giới tưởng tượng đầy non tơ. Ánh hình dậy sắc, ẩn chứa chất tình lãng tử. Thơ chờ đợi ai kia? Một chút màu giấu cuộn, mới khép lại, chưa thể mở. Và, mở ra điều tươi nõn. Cây cùng người, tình đơn chiếc, nhưng là bắt nguồn, khơi trong tâm khảm người thơ, đặng tạo cảm giác. Một cảm giác không bình thường, chênh lệch ở độ nghiêng.
Không phải lúc nào cũng tự nghĩ ra được, tự viết ra được những câu thơ giàu biểu cảm, hanh thông, tự nội hàm bên trong, như thể:

 

Có một bông hoa 
Ủ hương trong nụ
Một đêm không ngủ
Nở bừng ánh trăng.

 

Kỳ lạ thay, nụ hương phảng đêm trường. Hoa và trăng quyện vị riêng ảo huyền. Hương không trông thấy, nhưng, mặt trăng bừng nở, hóa ánh trăng đẹp như gương mặt ai? Khuôn trăng ngời sắc, đượm hương, khiến người thơ thao thức, không yên. Từ đâu? Về đâu? Thời gian. Câu hỏi với lời đáp xoáy vào nhân thế. Một phía địa lý, phía ấy có một bóng hình mơ tưởng, gợi lên sức nhớ chưa hề, bất ngờ bắt gặp:

 

Có một câu văn
Đẫm màu xứ Huế
Xanh như chẳng thể
Bồ đề hương xưa.

 

Màu xanh tĩnh lặng. Huế trầm thơ. Huế xứ mơ -một gợi ý có thể là từ đây: “Ẩn trong nõn chuối”? Và, một bài hát đồng giao cất giọng Thiền quyến mùi hương cửa Phật “Bồ đề hương xưa”. Tĩnh lặng và trầm thơ. Được biết, ở xứ Huế, dọc đôi bờ sông Hương, có một loài cỏ bồ đề, mang mùi hương thánh thiện, đặc trưng của xứ mộng mơ. Biết có nơi nào xanh trong đêm, chẳng thể, hơn thế nữa. Có, đúng vậy! những dòng thơ như thần giao cách cảm, tiên đoán? Trời xoay, đất chuyển, làm lay động mùa màng bội phát, nhuần thấm từ “cơn mưa” mơ tưởng, đến nỗi:

 

Mùa căng trái mật
Em hồng đôi môi.

 

Thơ liên tưởng, so sánh mang tính ẩn dụ về cơ thể người, cơ thể người đẹp. Đẹp đến căng trái chín, thơ tả tình trong, kín đáo. Thơ đậu trên đôi môi màu hồng tưởng tượng… Bài thơ vỏn vẹn 80 chữ, 5 khổ, mỗi khổ 4 dòng, mỗi dòng 4 chữ. Lời ngắn, ý đầy. Cấu tứ chặt, bố cục gọn, mở ra nhiều suy cảm, nhiều chiều ngẫm ngợi.

 

Thơ làm tự nhiên, không cố ý. Thơ hay, nhiều khi bất ngờ từ đâu vụt tới. Một gợi ý nào đó chợt đến. Bài thơ “Có một” của Phạm Trung Dũng đạt đến đỉnh của sự bất ngờ, hồn nhiên mà thành sự thể. Nhà thơ chiêm nghiệm sự sống quanh mình bằng lẽ khác thường:

 

Có một tôi ngồi
Đồng vàng ngậm nắng.

 

Thơ mở ra chân trời của trí tưởng, từ nõn chuối bay sang cánh cò trắng suốt, cõng trên mình cả một đàn mây để ca ngợi cái đẹp nhờ sức gợi ý, không cố ý làm thơ, đã thành: “Đồng vàng ngậm nắng”.
Thơ hay là thế!

 

Vũ Xuân Hoát

 

12920903_10154265967037439_1885565775_n

Bình chọn
0
Bình luận
Tên bạn:
Email:
Điện thoại:
Nội Dung:
Xác nhận:

 

 12920903_10154265967037439_1885565775_n

 15036560_1679727945670552_6529024804734984949_n

 

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và văn bản

 

 

 

 

 

 

 

  

 

 

Về đầu trang