Tin trang chủ
19/12/2016 08:00
Lượt xem: 377
"Nỗi nhớ mùa đông" của Phú Quang

Không hiểu vì sao mỗi khi giai điệu ấy cất lên, tôi không thể kìm được những cảm xúc trong lòng mình dâng tràn. Cái cảm giác buồn đến xa xăm diệu vợi cứ cuốn tôi theo từng lời hát. Nó cuốn tôi trở về một miền quá khứ Tôi cũng không xác định được đó là khoảng ký ức nào. Nhưng có một điều chắc chắn là vùng ký ức ấy là một miền đẹp đến ngọt ngào.

 

 NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG


Dường như ai đi ngang cửa,
Gió mùa đông bắc se lòng,
Chút lá thu vàng đã rụng
Chiều nay cũng bỏ ta đi.

Nằm nghe xôn xao tiếng đời
Mà ngỡ ai đó nói cười
Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy
Giờ đây cũng bỏ ta đi.

Làm sao về được mùa đông,
Dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa đông
Để nghe chuông chiều xa vắng.

Làm sao về được mùa đông,
Dòng sông đôi bờ cát trắng,
Làm sao về được mùa đông
Mùa thu cây cầu đã gãy,
Thôi đành ru lòng mình vậy
Vờ như mùa đông đã về…

(Phú Quang)


Không hiểu vì sao mỗi khi giai điệu ấy cất lên, tôi không thể kìm được những cảm xúc trong lòng mình dâng tràn. Cái cảm giác buồn đến xa xăm diệu vợi cứ cuốn tôi theo từng lời hát. Nó cuốn tôi trở về một miền quá khứ Tôi cũng không xác định được đó là khoảng ký ức nào. Nhưng có một điều chắc chắn là vùng ký ức ấy là một miền đẹp đến ngọt ngào. 
Dường như tìm về quá khứ cũng là một biện pháp tâm lý để hóa giải trạng thái bệnh lý cô đơn trong tâm hồn. Bản nhạc ngắn, ngắn như cái miền quá khứ êm đềm và ngào ngọt kia vậy. Chỉ 4 khổ thôi nhưng nó đủ sức nặng để chứa một vùng sáng trong tâm tưởng - một quãng đời ngào ngọt đã trôi qua. 

Dường như ai đi ngang cửa,
Gió mùa đông bắc se lòng,
Chút lá thu vàng đã rụng
Chiều nay cũng bỏ ta đi.

Nằm nghe xôn xao tiếng đời
Mà ngỡ ai đó nói cười
Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy
Giờ đây cũng bỏ ta đi.

Có những quãng đời đi qua ta một cách nhẹ nhàng và bình yên, không dấu vết, không mảy may kỷ niệm. Có những quãng đời đi qua thật ngọt ngào, thật đẹp đẽ. Đẹp đến mức khi nó qua đi, ta vẫn không tin, ta tưởng như nó vừa mới diễn ra đâu đây hôm qua thôi. “Nỗi nhớ mùa đông” chính là nỗi nhớ về cái miền cổ tích ấy – Một mùa đông ấm áp trong quá khứ.

Mở đầu bài hát là một khung cảnh buồn đến se lòng, buồn đến cô đơn, buồn đến mức nó biến tất cả thành ảo giác. “Ai đi ngang cửa” là ảo giác (“dường như” thôi!). “Gió mùa đông bắc” cũng là ảo giác bởi đây chỉ là một mùa đông trong nỗi nhớ. “Chút lá thu vàng” thì “đã rụng”, đến cả buổi chiều “cũng bỏ ra đi”… Tất cả đều tan biến trong miền nhớ, để giật mình thảng thốt về cái miền xa xăm tưởng như thật gần ấy. Tất cả đã qua, tất cả chỉ còn là quá khứ…

Dường như nhân vật trữ tình trong bài hát cố dìm mình vào quá khứ để sống với những gì êm đẹp nhất. Nhưng càng cố say thì lại càng tỉnh. Tỉnh để nhận ra thực tại phũ phàng rồi lại cố tìm cách để say. Cái vòng say - tỉnh ấy cứ tuần hoàn, tuần hoàn khiến cho tâm trạng của nhân vật trữ tình bị giằng xé không phút bình yên.

Đây đang : “Nằm nghe xôn xao tiếng đời” thì lại “Ngỡ ai đó nói cười”. Rồi như chợt tỉnh, khi nhận ra hiện tại lại đắm ngay vào quá khứ “Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy”… Vừa chạm được vào quá khứ lại tỉnh “giờ đây cũng bỏ ta đi”… Sự giằng xé giữa quá khứ - hiện tại trong tâm hồn nhân vật trữ tình thật dai dẳng và nặng nề. Nhưng dường như anh thích cái nặng nề và dai dẳng ấy vì ít nhất với nỗi nhớ (và có lẽ chỉ có thể trong nỗi nhớ mà thôi) anh mới có thể sống với những gì là đẹp nhất.

Nhưng nhớ mãi rồi cũng phải quên, say lắm rồi cũng phải tỉnh. Tỉnh ra thì buồn và cô đơn đến vô hạn, cho nên sự trở về với quá khứ (dù chỉ là trong tâm tưởng) trở thành một khát khao: 

Làm sao về được mùa đông,
Dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa đông
Để nghe chuông chiều xa vắng.

Làm sao về được mùa đông,
Dòng sông đôi bờ cát trắng,
Làm sao về được mùa đông
Mùa thu cây cầu đã gãy,
Thôi đành ru lòng mình vậy
Vờ như mùa đông đã về…

Cái thực tại phũ phàng cứ bày ra trước mắt, đến day dứt. Cho nên trên cái nền hiện thực ấy, người ta chỉ còn biết ước mơ, khao khát: “Làm sao về được mùa đông…”. Cái điệp ngữ ấy cứ lặp đi lặp lại trên một nền nhạc dồn dập và trong hình thức của một câu hỏi thể hiện một ước mơ đến khắc khoải, day dứt. Kỷ niệm cứ thế khoan nhức nhối vào lòng người, vào âm điệu của từng lời hát. 

“Nỗi nhớ mùa đông” là một thế giới ảo. Đến cái ước mơ “Làm sao về được mùa đông” cũng ảo. Tìm đến ảo để nói về thực, hiện thực cô đơn đang bao vây lấy nhân vật trữ tình. Và những kỷ niệm trở thành một miền nhớ. Cái miền nhớ ấy sẽ và luôn luôn ám ảnh, thôi thúc anh. Bởi nó là kỷ niệm, là quá khứ. Trong cuộc đời, có những quá khứ (nhất là những quá khứ đẹp) khiến người ta không bao giờ quên được. “Nỗi nhớ mùa đông” chính là quá khứ ấy…

Lần đầu tiên tôi nghe bài hát này là ca sỹ Ngọc Tân hát. Và đến giờ, mỗi lần nghe Ngọc Tân hát “Nỗi nhớ mùa đông”, cái vùng sáng trong ký ức tôi lại thức dậy một cách trọn vẹn, đầy đủ.

Theo Fankien

12920903_10154265967037439_1885565775_n

Bình chọn
0
Bình luận
Tên bạn:
Email:
Điện thoại:
Nội Dung:
Xác nhận:

 

 12920903_10154265967037439_1885565775_n

 15036560_1679727945670552_6529024804734984949_n

 

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và văn bản

 

 

 

 

 

 

 

  

 

 

Về đầu trang