Tin trang chủ
03/05/2017 08:00
Lượt xem: 172
NỐI VÒNG TAY LỚN – NỐI VÒNG TAY DÂN TỘC (Thùy Anh)

CL: "Nối vòng tay lớn" của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, một khát vọng về sự hòa hợp dân tộc được diễn tả bằng những ca từ và giai điệu đẹp đẽ, trong sáng. Vậy mà vừa rồi, vất vả lắm, nó mới được cấp phép trở lại!!!

 “Rừng núi dang tay nối lại biển xa
Ta đi vòng tay lớn mãi để nối sơn hà”

Từ những năm giữa thập niên 1960, “Nối vòng tay lớn” đã đương nhiên trở thành bài hát mở đầu trong tất cả các cuộc sinh hoạt tập thể của sinh viên, học sinh trên khắp cả miền Nam. Ngày ấy, Trịnh Công Sơn đã viết “Nối vòng tay lớn” cho khắp cả miền Nam cùng hát, và bây giờ, cả nước Việt Nam vẫn hát, hát lên niềm hy vọng mong mỏi của nhạc sĩ từ thuở ấy về cái ngày “Trời rộng, bàn tay ta nắm, nối trọn một vòng Việt Nam”! Bài hát là kết tinh của tinh thần hòa hợp dân tộc, có giá trị kết nối cộng đồng, kết nối tất cả các dân tộc anh em trên mảnh đất hình chữ S này. Bài hát được viết ra, hát lên khi cái ngày mà toàn dân tộc Việt Nam mong mỏi vẫn chưa tới.

Và những ai ở Sài Gòn vào ngày 30/4/1975 chắc sẽ không thể quên không khí hân hoan của thành phố giải phóng. Lúc ấy, từ Đài phát thanh Sài Gòn, có một tiếng nói cất lên: “Tôi là Trịnh Công Sơn...”, rồi tiếng hát bài “Nối vòng tay lớn” của chính nhạc sĩ đã vang lên, không nhạc đệm mà khiến người nghe xúc động dâng trào. Nhà văn Nguyễn văn Thọ khi ấy trong đoàn quân giải phóng tiến vào Sài Gòn trên chiếc xe Jeep Mỹ từ phía Củ Chi đã ghi lại cảm xúc của mình:

"Bài hát đã có tác động làm chùng tay súng. Một ngày, một giờ mà sinh mệnh của hàng triệu con người nằm trên đường tơ kẽ tóc, một sự kiện như thế thật quá trọng đại!...
“… Mặt đất bao la … anh em ta về … gặp nhau trong bão lớn quay cuồng trời rộng …
Lời ca không phải là tiếng thách thức tử thủ. Lời ca không phải là tiếng bể máu như kết cục thường của chiến cuộc, lời ca khi ấy làm chùng xuống không khí thù hận và hằn học.
Chúng tôi tiến vào Sài Gòn…
Nối Vòng Tay Lớn
Chiến tranh nào bao giờ chẳng có mặt trái, nhưng tiếng hát kia, bản nhạc ấy, mở ra cho cả hai bên nghe như một liều thuốc vô hình đã làm chùng xuống một thời khắc thường dễ nổi cáu và nổi đoá…”

Trong giờ phút non sông liền một dải, tiếng ca Trịnh Công Sơn đã đến với những người lính ở cả hai chiến tuyến, nhắc nhủ rằng họ là anh em, hãy buông súng để vòng tay nối lại giang sơn.

Hôm nay, “Nối vòng tay lớn” đã thành bài hát tập thể của thanh niên Việt Nam. Mỗi cuộc hội ngộ, mỗi chương trình của thanh niên được tỏ chức, bài ca lại vang lên, tha thiết, hào sảng trong sự cảm nhận sâu thẳm về khát vọng nối lại vòng tay dân tộc. Bởi lẽ, thanh niên Việt Nam hôm nay, thế hệ được lớn lên trong hòa bình, nhưng lại chứng kiến những cuộc ly tán của lòng người. Người Việt Nam ở mọi miền Tổ quốc, ở khắp năm châu đã thực sự đoàn kết hay chưa? Người Việt Nam ngay trên đất nước mình đã thực sự tin nhau, lắng nghe nhau hay chưa?

Non sông đất nước, biển đảo quê hương vẫn chưa được nối liền. Hãy nối lại tất cả những gì hôm nay: “cờ nối gió”, “đêm nối ngày”, “dòng máu nối con tim đồng loại”, “thành phố nối thôn xa”, nụ cười nối lại môi người, và hãy nắm chặt tay nhau nối lại linh thiêng dân tộc!

"Bàn tay ta nắm nối laị một vòng Việt-nam.
Cờ nối gió đêm vui nối ngày
Dòng máu nối con tim đồng loại
Dựng tình người trong ngày mới
Thành phố nối thôn xa vời vợi
Người chết nối linh thiêng vào đời
Và nụ cười nối trên môi..."

26/3/2015
Thùy Anh.

 

 

12920903_10154265967037439_1885565775_n 

Bình chọn
0
Bình luận
Tên bạn:
Email:
Điện thoại:
Nội Dung:
Xác nhận:

 

 12920903_10154265967037439_1885565775_n

 15036560_1679727945670552_6529024804734984949_n

 

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và văn bản

 

 

 

 

 

 

 

  

 

 

Về đầu trang