Tin trang chủ
22/05/2017 20:00
Lượt xem: 148
NỤ HÔN CỦA MƯA - Thơ: Bút Gai

Đêm bất tận, ta sũng ướt cả vành môi
Anh chẳng thể giấu lòng mình vụng dại
Em quyến rũ lấp đầy anh trống trải
Trong hơi thở của mưa.


  

Phố buông rèm chầm chậm giữa cơn mưa
Anh chẳng thể giấu lòng mình thêm nữa
Cứ tan theo khúc tình em nhóm lửa
Nghe âm hưởng của những niềm riêng

Đêm bắt đầu bằng nỗi nhớ dâng lên
Cứ vẳng hoài trong anh người đàn bà hát
Miếng trầu cay hun trái tim bỏng rát
Đỏ môi mình thiêu đốt môi ta!

Tiếng của mưa thánh thót trước hiên nhà
Xuân đã qua, rồi tháng năm níu lại
Rót vào nhau những giọt tình mê mải
Trút vào đêm bao say đắm, nồng nàn…

Nửa thăng trầm gói vào giỏ thời gian
Nhờ cơn mưa trả về nơi nguồn cội
Phố rêu phong cần thay màu quá đỗi
Áo bình minh xa ngái phía chân trời

Đêm bất tận, ta sũng ướt cả vành môi
Anh chẳng thể giấu lòng mình vụng dại
Em quyến rũ lấp đầy anh trống trải
Trong hơi thở của mưa.

BG 05/19/2017

 

12920903_10154265967037439_1885565775_n 

Bình chọn
0
Bình luận
Tên bạn:
Email:
Điện thoại:
Nội Dung:
Xác nhận:

 

 12920903_10154265967037439_1885565775_n

 15036560_1679727945670552_6529024804734984949_n

 

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và văn bản

 

 

 

 

 

 

 

  

 

 

Về đầu trang