Tin trang chủ
05/06/2017 20:00
Lượt xem: 100
RỪNG KHÓC - Thơ: Hà Bình Minh

Rồi đến thời trời đày cơn khát
Tây Nguyên thành hoang mạc khô cằn,
Rừng không còn nước mắt để khóc,
Sỏi đá kêu than cũng khó được bảo toàn!


  

Núi Đại Bình(*) có dòng suối Bạc,
Như nước mắt của rừng khóc mãi với thời gian.
Đêm đêm nghe tiếng rừng thổn thức
Nức nỡ không nguôi thương tiếc đại ngàn.

Mái nhà Tây Nguyên là đây
Nơi thâm sơn cùng cốc,
Xưa chỉ có chim kêu, vượn hót
Nay còn đâu cảnh thăm thẳm rừng dày,
Còn đâu thác Bảy tầng Đá Bạc,
Còn đâu những rừng thông bát ngát
Vương vấn lòng người thác đổ, mây bay?
Rồi đến thời trời đày cơn khát
Tây Nguyên thành hoang mạc khô cằn,
Rừng không còn nước mắt để khóc,
Sỏi đá kêu than cũng khó được bảo toàn!

10/12/2016
HBM
Ghi chú: Núi Đại Bình là ngọn núi cao nhất thuộc cao nguyên Di Linh, Lâm Đồng

12920903_10154265967037439_1885565775_n 

Bình chọn
0
Bình luận
Tên bạn:
Email:
Điện thoại:
Nội Dung:
Xác nhận:

 

 12920903_10154265967037439_1885565775_n

 15036560_1679727945670552_6529024804734984949_n

 

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và văn bản

 

 

 

 

 

 

 

  

 

 

Về đầu trang