Tin trang chủ
22/03/2017 08:00
Lượt xem: 305
TÌNH CA NGÔ THỤY MIÊN - Trương Văn Khoa

Công chúng thích Ngô Thụy Miên bởi âm nhạc của ông đẹp, thanh thoát, và mong manh những cảm xúc của thuở ban đầu. Trong suốt cuộc đời của mình, Ngô Thụy Miên chỉ viết mỗi tình ca với sắc thái rất riêng, độc đáo. Và bất cứ ai đã từng yêu, từng đắm say trong hạnh phúc đều tìm thấy trong ca khúc của ông những kỷ niệm về chính mình.

 

Nổi tiếng với những tình khúc


Ngô Thụy Miên tên thật là Ngô Quang Bình, sinh năm 1948 tại Hải Phòng trong một gia đình chuyên kinh doanh về sách, báo. Người dân Hải Phòng vẫn còn nhớ “nhà sách Thanh Bình” có tiếng tăm thời ấy. Khi di cư vào Nam, hiệu sách này nằm trên đường Phan Đình Phùng (nay là Nguyễn Đình Chiểu – TP HCM), đối diện trường tiểu học Pháp Aurore. Thời học sinh, ông học nhạc với nhạc sĩ Chung Quân (tác giả của ca khúc “Làng tôi”) tại trường trung học Nguyễn Trãi. Sau đó, ông học Đại học Khoa học Sài Gòn. Bước sang thập niên 60, Ngô Thụy Miên tốt nghiệp 2 bộ môn vĩ cầm  và nhạc pháp do các giáo sư Hùng Lân và Đỗ Thế Phiệt giảng dạy tại Trường Quốc gia Âm nhạc Sài Gòn vào năm 1965.

Ông bắt đầu viết nhạc từ năm 1963. Tuy nhiên, tác phẩm đầu tiên được công chúng biết đến là “Chiều nay không có em” được sáng tác vào năm 1965. Mới 17 tuổi, Ngô Thụy Miên đã xuất thần viết được những giai điệu đắm đuối:

… Không có em đường xưa giăng mắt mây trôi
Chiều nào hai đứa chung đôi 
Lặng nhìn mùa thu lá rơi…
… Không có em mùa thu thôi lá vương bay…
… Không có em còn ai thương lá thu bay, 
Còn ai vương vấn cơn say, 
Ðời gian dối cô đơn mình ta
(Chiều nay không có em)

Ca từ nhẹ nhàng, mượt mà và lắng đọng khiến người nghe bị chinh phục ngay từ những nốt nhạc đầu tiên. Có thể nói, Ngô Thụy Miên chịu ảnh hưởng của lối sáng tác trong sáng, tình tự thời tiền chiến và cách hòa âm sâu sắc của âm nhạc cổ điển Tây phương. Những năm tháng miệt mài tại trường Quốc gia Âm nhạc đã đem lại cho ông sự lãng mạn xen lẫn chút tôn nghiêm, cổ kính của Lamartine, Chopin, George Sand,…cùng những vần thơ bay bổng của Nguyên Sa sau này.

Năm 1969, Ngô Thụy Miên xuất bản tập nhạc đầu tay “Tình Khúc Đông Quân” in ronéo phát hành tại Sài Gòn. Đông Quân chính là bút hiệu đầu đời của ông trước khi đổi thành Ngô Thụy Miên như bây giờ. Tuyển tập có tổng cộng 12 bản tình ca bao gồm “Giáng ngọc”, “Mùa thu này cho em” (sau đổi “Mùa thu cho em”), “Gọi nắng” (Giọt nắng hồng), “Dấu vết tình yêu” (Dấu tình sầu), “Cho những mùa thu” (Thu trong mắt em), “Tình khúc tháng 6”, “Nhạt tình” (Dấu vết tình yêu), “Mây hồng” (Tuổi mây hồng), “Gọi tên em”, “Ái xuân”, “Mùa thu về trong mắt em” (Mắt thu) , “Ngày mai em đi” và “Một lần là mãi mãi”.

Năm 1970, bản nhạc “Từ giọng hát em” đã làm cho khán giả thẩn thờ vì nhưng âm giai cao vút, thánh thiện và thoát tục:

Rồi từ giọng hát em chợt vút cao vút cao một trời một trời
Bài ca thánh đêm vang lên trong ngày dài
mệt nhoài một phận đời
Ôi biết bao giờ ta đốt hết từng lời ca êm
mặn nồng trong tim muộn phiền
Người đem giá băng về trên tuổi đá buồn…
            (Từ giọng hát em)

            Thời gian ở đại học, Ngô Thụy Miên đã nhiều lần trình diễn, phổ biến những sáng tác của mình tại giảng đường, hội quán văn nghệ và các trung tâm văn hóa. Năm 1974, ông thực hiện băng nhạc đầu tay “Tình Ca Ngô Thụy Miên” gồm 17 tình khúc đã được viết trong khoảng 7 năm từ 1965 đến 1972. Với sự góp mặt của các ca sĩ như Khánh LyDuy TrácThái ThanhLệ ThuThanh LanDuy Quang... cuốn băng tạo thành công vang dội và được đón nhận từ giới sinh viên, học sinh.

            Không giống với nỗi buồn sâu thẳm, da diết của Đoàn Chuẩn, mùa thu của Ngô Thụy Miên là bức tranh tràn đầy ánh sáng, có nai vàng, có mưa giăng, lá đổ và những lời yêu thương, nồng ấm:

Em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ
Em có nghe nai vàng hát khúc yêu đương

Và em có nghe khi mùa thu tới
mang ái ân mang tình yêu tới
Em có nghe, nghe hồn thu nói
mình yêu nhau nhé…
(Mùa thu cho em)

Có lẽ, ông đã lấy ý trong bài thơ “Tiếng thu” của Lưu Trong Lưu để khắc họa thêm tuyệt tác này trong âm nhạc. Ngô Thụy Miên viết nhiều về mùa thu, ông thích không gian thu bởi nơi đây đã trở thành điểm đến tuyệt vời của những người nghệ sĩ. Những ca khúc được ông sáng tác theo chủ đề này như “Thu trong mắt em “Thu tưởng nhớSao vẫn còn mùa thuMột cõi tình phaiThu khóc trên ngànMắt thu. Mỗi bài là một khung cảnh, một nỗi niềm riêng nhưng luôn thấp thoáng đâu đó bóng các tình nhân:

“…Trời còn mây tím để lá mơ nhiều.
Lá khóc trên mi cho môi ươm sầu.
Chiều lên đỉnh núi ngang đầu
Nhặt thương cho gót dâng sầu
Giận hờn xin ngập lối đi…”
(Dấu tình sầu)

Về kỹ thuật sáng tác, Ngô Thụy Miên viết nhạc từ đáy lòng, tâm can của người nghệ sĩ. Âm nhạc đến với ông tự nhiên, không hề chọn lựa nhưng cẩn trọng và trau chuốt. Ngô Thụy Miên từng nói : "Tôi không viết nhạc để sống, nhưng sống để viết nhạc". Ông cho biết, từ những ngày đầu tiên, âm nhạc đã trở thành phương tiện để chuyển tải những tâm tư, tình cảm riêng đến với công chúng hay nói rõ hơn là những người đã đi qua cuộc đời, chia sẻ những thăng trầm của cuộc sống. Đôi khi, ông nghĩ, viết thế đã đủ rồi. Đời đã nghe, người đã hiểu. Thế nhưng, một khi ý nhạc hay lời ca đến bất chợt, Ngô Thụy Miên lại ngồi xuống phím đàn. Ngô Thụy Miên thường quan niệm, khi trái tim còn rung động, ông sẽ tiếp tục viết cho dù chỉ viết riêng mình.

Dáng xưa

 
            Nói về tình khúc, người ta không thể không nói đến bóng giai nhân. Vắng người đẹp, những cơn say đều chấm dứt, con người trở nên lẻ loi, cô độc. Bởi thế, trong các sáng tác của mình, người nhạc sĩ phải tạ ơn những “bóng hồng” đã đi qua đời họ. Ngô Thụy Miên không ngoại lệ, ông thường ngẫn ngơ trước một mái tóc buông lơi, một bàn tay mềm mại, kiêu sa, những gót chân bước đi trong chiều hoang:

“Bàn tay năm ngón em vẫn kiêu sa 
Vẫn tóc mây bay má môi hồng thấm 
Gót bước nhẹ vương ý thơ 
Tình yêu nào vương mắt ngọc 
Mơ ước vẫn chưa phai nhòa 
Và một lần thôi xin mắt em cay 
Xin hết đi hoang những chiều buồn say…”
                                                 (Giáng ngọc)

Nhắc đến “Giáng ngọc”, Ngô Thụy Miên lại đắm chìm trong những kỷ niệm của một thời sinh viên. Ngày ấy, ông cùng bạn bè tụ tập tại các thư viện của Trung Tâm Văn Hóa Pháp, Đức. Những buổi chiều tắt nắng, Ngô Thụy Miên thường thẩn thờ trước những cô nữ sinh Trưng Vương với mái tóc dài xõa trên tà áo trắng thướt tha. Ba mươi năm trôi qua, tất cả chỉ là dĩ vãng nhưng dáng người xưa đã cho ông niềm cảm hứng để viết một ca khúc để đời:

“…Nhạc chiều lang thang rũ say 
Từng hạt mưa rơi khóc trên cung đàn 
Rượu nồng ai say ngất ngây vì nhớ 
Và tình yêu đó xin ngừng bước chân...”
                                                 (Giáng ngọc)

Một sáng tác được Ngô Thụy Miên yêu quí là bản nhạc "Em còn nhớ mùa xuân ". Đó là tình khúc duy nhất ông viết tại Sài Gòn sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 trong nỗi nhớ một người bạn gái đã đi xa. Giai điệu nhắc đến những kỷ niệm đẹp, thơ mộng của một thời ở Sài Gòn, Đà Lạt. Ngô Thụy Miên tâm sự, những ngày tháng đơn độc đó, ông lang thang khắp phố phường, gần như vô định. Một chiều, ông tìm thấy những bản nhạc của mình nằm chênh vênh trên vỉa hè. Người bán sách rao mời, nói với ông, nếu không mua thì sẽ không bao giờ có

nữa. Ông lặng lẽ quay về nhà. Nỗi nhớ người yêu dồn dập chạy dài trên những phím đàn. “Em còn nhớ mùa xuân” được khai sinh trong buổi chiều cô đơn đó. Cuối năm 1978, bản nhạc hoàn tất và được ông hát đầu tiên trong một đêm văn nghệ tổ chức trên đảo Bidong trước khi lên đường đi Canada:

“Em có bao giờ còn nhớ mùa xuân 
Nhớ tháng năm xưa của tuổi dại khờ 
Nhớ tiếng dương cầm giọng hát trẻ thơ 
Có thấy bơ vơ ngày tháng đợi chờ…”
(Em còn nhớ mùa xuân)

Sau này, Ngô Thụy Miên tiết lộ, người đẹp trong ca khúc chính là Đoàn  Thanh Vân, con gái của nam tài tử Đoàn Châu Mậu (một gia đình gồm những người hoạt động về điện ảnh và âm nhạc như của Đoàn Châu Nhi, Đoàn Châu Bào, Đoàn Thanh Sâm, Đoàn Thanh Tuyền một thời cùng với nhạc sĩ Đức Huy. Cặp song ca Đức Huy – Đoàn Thanh Tuyền từng nổi tiếng trong sinh hoạt nhạc trẻ vào đầu thập niên 70).

Tình yêu giữa ông và Đoàn Thanh Vân bắt đầu khi hai gặp nhau tại trường Quốc Gia Âm Nhạc. Năm 1975, Đoàn Thanh Vân theo gia đình di tản. Một mình Ngô Thụy Miên ở lại Sài Gòn, chính niềm thương nhớ đó đã tạo cảm xúc cho ông viết về một mùa xuân xa người tình:

“…Nơi ấy bây giờ còn có mùa xuân
Có dáng nghiêng nghiêng nụ cười thật gần
Có mắt nai vàng ngời sáng tình xanh
Em có bao giờ thấu cho lòng anh…”
(Em còn nhớ mùa xuân)

Tháng 4/1979, Ngô Thụy Miên được bảo lãnh sang Montréal (Canada). Nghe tin, Thanh Vân bay từ San Diego để nối lại cuộc tình dang dỡ. Sau đó, họ thành hôn, định cư tại San Diego (California), rồi dời lên Orange County. Năm 1980,  Ngô Thụy Miên bắt đầu đi làm về ngành điện toán cho trường UCLA, tại thành phố Olympia thuộc tiểu bang Washington.

Trong bốn thập niên qua, Ngô Thụy Miên đã viết khoảng 70 tình khúc với khoảng 20 bài từ trong nước. Mới đây, ca khúc “Mưa trên cuộc tình tôi” (sang tác năm 2000) được khán thính giả đón nhận một cách đặc biệt. Trước năm 1975, 17 tình ca được hoàn thành, đánh dấu một quãng đời đẹp nhất của tuổi trẻ. Có thể kể đến những bản nhạc nổi tiếng như “Chiều nay không có em”, “Áo lụa Hà Đông”, “Paris có gì lạ không em”, “Dấu tình sầu”, “Tuổi 13”, “Niệm khúc cuối”, “Từ giọng hát em”, “Tình khúc tháng sáu”,…Từ năm 1975-1978, Ngô Thụy Miên chỉ viết một nhạc phẩm duy nhất là “Em Còn Nhớ Mùa Xuân”. Thập niên 80, Ngô Thụy Miên viết 14 ca khúc đánh dấu những ngày tháng đầu tiên trên đất Mỹ, ghi lại tâm trạng chung của người Việt xa quê hương như “Nắng Paris, nắng Sàigòn”, “Mùa thu xa em”, “Bản tình ca cho em”, “Thu khóc trên ngàn”, “Tháng sáu trời mưa”,…

Thập kỷ 90 đánh dấu sự trở lại của Ngô Thụy Miên với những tình khúc mới như “Cần thiết”, “Em về mùa thu”, “Trong nỗi nhớ muộn màng”, “Ở  nơi nào em còn nhớ”…Một tác phẩm nổi tiếng của Ngô Thụy Miên  trong giai đoạn này được mọi người biết đến qua giọng ca Tuấn Ngọc là ca khúc “Riêng một góc trời” được viết vào năm 1997. Với sáng tác này, Ngô Thụy Miên đã thành công vang dội, được khán giả khắp nơi nồng nhiệt đón nhận. Giai điệu chậm, buồn, đầy hoài niệm và đẫm một một niềm thương nhớ:

 “Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên giòng suối mơ 
Nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề, xa rời chốn xưa 
Tình như lá úa, rơi buồn, trong nỗi nhớ 
Mưa vẫn mưa rơi, mây vẫn mây trôi, hắt hiu tình tôi…”
                                                              (Riêng một góc trời)

Ngô Thụy Miên say mê âm nhạc. Bút lực của ông thật dồi dào, bất cứ lúc nào, ở đâu, ông cũng có thể sáng tác, cho ra đời những bản tình ca lộng lẫy. Không giống như những nhạc sĩ khác, thường viết ca khúc theo giọng hát như Mạnh Phát viết cho Thanh Tuyền, Phương Dung, Phạm Đình Chương viết cho Thái Thanh, Tâm Anh viết cho Phương Hồng Quế,...Ngô Thụy Miên sáng tác bất chợt, thậm chí vào đêm khuya, khi có ý nhạc, ông phải ngồi dậy để ghi vì sợ mai sẽ quên. Chính vì thế, khi hoàn chỉnh ca khúc “Riêng một ngóc trời”, ông không ngờ Tuấn Ngọc lại trình bày quá tuyệt vời: “…tôi đâu có nghĩ là Tuấn Ngọc hát hay như vậy, thế mà ông ấy hát nó  thành công. Tuấn Ngọc hát bài đó tới lắm !”. Có thể nói, đến tận bây giờ, khó ai có thể qua Tuấn Ngọc khi ca sĩ này ru hồn khán giả bằng những giai điệu da diết, tràn đầy cảm xúc:

“…Người vui bên ấy, xót xa nơi này, thương hình dáng ai
Vòng tay biếc nuối, bước chân âm thầm, nghe giọt nắng phai
Đời như sương khói, mơ hồ, trong bóng tối
Em đã xa xôi, tôi vẫn chơi vơi, riêng một góc trời…”
                                                        (Riêng một góc trời)

Mối duyên nợ với Nguyên Sa

  Nếu như Từ Công Phụng và Du Tử Lê được coi là một sự hòa quyện giữa thơ và nhạc, Phạm Duy và Phạm Thiên Thư là tri kỷ thì Ngô Thụy Miên và Nguyên Sa là cuộc gặp gỡ đầy thú vị của hai tâm hồn lãng mạn, dậy lửa yêu đương.
Cuối năm 1969,  sau bốn năm hai ca khúc đầu tay, Ngô Thụy Miên đã đến với những dòng thơ của Nguyên Sa. Ông nói, tôi đến không từ một sự lựa chọn vì tôi đã nhìn thấy mình trong thơ Nguyên Sa, tôi đã nghe được những rung động thầm kín nhất của tuổi trẻ mình được ông tạo nên bằng những lời thơ ngọt ngào, tình tứ và tươi mát. Cũng giống như bao anh em thanh niên, sinh viên học sinh của thập niên 60, Ngô Thụy Miên yêu và thuộc không ít thơ của Nguyên Sa. Nhắc đến “Áo lụa Hà Đông”, không ai không biết. Bới thế,

khi gieo nhạc bài thơ này, Ngô Thụy Miên đã biến nó trở thành một giai điệu bất hủ, sống mãi cùng thời gian:

“Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng…
… Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
Mà mùa Thu dài lắm ở chung quanh…”
                                   (Áo lụa Hà Đông)

Thật ra, người đẹp trong bài thơ “Áo lục Hà Đông” là Lý Lệ Hằng, hoa hậu Bắc Kỳ năm 1930. Cô xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo ở Thái Bình, vì mưu sinh nên cô lên Hà Nội kiếm sống, làm nghề hát “cô đầu” tại các quán rượu. Sau này, Lý Lệ Hằng trở thành người yêu của Bảo Đại. Hơn 20 năm sau, giữa Sài gòn hoa lệ, Nguyên Sa vẫn không quên được “màu áo lụa” ngày ấy nên đã viết nên vần thơ lung linh, chảy dài trong nỗi nhớ những tháng ngày xưa cũ. Năm 1969, khi nghe câu chuyện về nàng, Ngô Thụy Miên đã phổ bài thơ này thành nhạc phẩm nổi tiếng. Ngô Thụy Miên tâm sự, ông đã bị hớp hồn khi đọc đến 4 câu:

“Em chợt đến, chợt đi anh vẫn biết
Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại…”
(Áo lụa Hà Đông)

Lời thơ man mác buồn, vỗ về. Lang thang Sài Gòn một ngày nắng nhẹ, những giai điệu cứ lan man trong ông theo câu thơ: “Rê Đô Rê, Sol Si Si Rê Rê, Sol Sol La, Sol Si Rê Rê La…”. Và như thế, Ngô Thụy Miên đã hoàn tất phần điệp khúc được viết theo cung Rê thứ để tương thích với hồn thơ Nguyên Sa. Tuy nhiên, khi phổ phần đầu và cuối, ông đã “gặp khó” với hai câu:

“…Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng…”
và “…Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng…”

Vần trắc của chữ “trắng” đã không thích hợp với giai điệu chuyển tiếp. Sau hơn một tuần loay hoay tìm kiếm, Ngô Thụy Miên đành phải sử dụng phương pháp phổ thơ theo cách cổ điển, nhắc lại lời thơ ở câu trên để chuyển ý nhạc trở về phần hai, cũng như đoạn cuối của bản nhạc:

“…Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Anh vẫn nhớ em ngồi đây, tóc ngắn…”

Dường như còn tiếc nuối, khi kết thúc bản nhạc, Ngô Thụy Miên đã nâng giai điệu lên bằng cách chuyển từ Sol thứ qua Si, La và chấm dứt bằng nốt Rê trưởng:

“…Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Anh vẫn yêu màu áo ấy, em ơi”

Ngô Thụy Miên không rõ Nguyên Sa từ Pháp trở về Việt Nam vào năm nào ? Ông chỉ biết, cùng với nhà thơ Cung Trầm Tưởng, Nguyên Sa đã đem đến cho ông một Paris với hè phố Saint Michel, sông Seine, tháp Eiffel, những cặp tình nhân và những giáo đường sương mù. Nguyên Sa cũng mang nắng Sài Gòn, lụa Hà Đông, đâu đó bóng dáng của Hà Nội vào thi ca Việt Nam một cách nhẹ nhàng, thân thiết. Nhiều người hỏi Ngô Thụy Miên có quen biết hay họ hàng với nhà thơ ? Ông trả lời: “ Chúng tôi không có liên hệ gì ngoài sự cảm thông của hai con người cùng yêu nghệ thuật. Nói rõ hơn, tôi chỉ là một trong hàng triệu người yêu quí thơ ông, một người may mắn có thể gửi lời biết ơn đến dòng thơ tuyệt vời của ông qua những nốt nhạc giản dị, chân tình”. Thật ra, Ngô Thụy Miên chỉ gặp Nguyên Sa có vài  lần. Sau đó, hai người có liên lạc với nhau qua điện thoại.

Sau thành công “Áo lụa Hà Đông”, Ngô Thụy Miên viết “Paris có gì lạ không em” qua điệu valse rất tình tứ:

“Paris có gì lạ không em?
Mai anh về em có còn ngoan
Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
Em có tìm anh trong cánh chim…”

Ngô Thụy Miên hồi tưởng, từ những nguyện ước ban đầu, ông tiếp tục phổ bài thơ thứ hai của Nguyên Sa. Không ít những bài thơ khi người nhạc sĩ quyết định chuyển thành nhạc, họ đã phải đi tìm giai điệu để chuyển tải ý thơ hoặc phải thay đổi lời thơ để hòa quyện vào ý nhạc. Nhưng riêng với “Paris có gì lạ không em”, ngay khi đọc lên, ông đã nghe vang vọng, phảng phất đâu đó tiếng phong cầm rộn rã. Và như thế, dòng nhạc lại dồn dập, chạy dài trên phím dương cầm. Ngô Thụy Miên hoàn tất ca khúc này này trong một ngày đầu xuân năm 1971:

“…Paris có gì lạ không em?
Mai anh về giữa bến sông Seine
Anh về giữa một giòng sông trắng
Là áo sương mù hay áo em?...”

Nói đến “Tuổi 13” của Nguyên Sa là nhớ đến hai câu thơ gần như thuộc lòng của lứa tuổi học sinh, sinh viên ngày ấy:

 “Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc.
Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường”

Sau này khi nhớ lại khoảng khắc sáng tác ca khúc này, Ngô Thụy Miên cho biết, ông yêu cái hồn nhiên, trong sáng của bài thơ. Đọc xong, ông cảm thấy lâng lâng như đang nhớ nhung, đợi chờ. Ý nhạc đến thật nhanh:

“Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng
Mưa tôi chả về bong bóng vỡ đầy tay
Trời nắng ngọt ngào… tôi ở lại đây
Như một buổi hiên nhà nàng dịu sáng…”

Ông mở đầu bản nhạc với những nốt nhạc cao của cung Đô trưởng để diễn tả những ngày mưa, nắng của mình. Phần điệp khúc rất hay: “…Tôi phải van lơn ngoan nhé đừng ngờ…” như một lời vỗ về cho người bạn bé nhỏ. Tuổi 13 qua giai điệu của Ngô Thụy Miên đã hóa thân thành thiên thần, đầy mộng mơ:

“…Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám ?
Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba”

 Kết thúc bản nhạc, Ngô Thụy Miên như hỏi lại chính mình:

“…Nên đến trăm lần, nhất định mình chưa yêu ?”

Những bài thơ phổ nhạc Nguyên Sa của Ngô Thụy Miên lan tỏa rất nhanh vào đời sống. Giai điệu cứ bồng bềnh từ thế hệ này sang thế hệ khác, gợi lại cảm xúc của một thưở yêu đương. Và cho đến hôm nay, tình ca ngày ấy vẫn vang vọng, thiết tha:

“…Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn ?
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Anh vẫn yêu màu áo ấy em ơi”
                          (Áo lụa Hà Đông)

            Giờ đây, Ngô Thụy Miên đã 65 tuổi. Những bản tình ca của ông đã khiến cho công chúng ngưỡng mộ bởi tài năng và sức lao động miệt mài. Ngô Thụy Miên bước vào âm nhạc bằng một lối đi riêng, tách khỏi những con đường khai phá của các nhạc sĩ cùng thời. Với giai điệu nồng nàn cùng nét buồn đằm thắm không ủy mị, ông đã để lại cho cuộc đời một phong cách sáng tác hoàn toàn khác. Đó chính là nét nhạc Ngô Thụy Miên. Cùng với Trịnh Công Sơn, Vũ Thành An, Từ Công Phụng, Lê Uyên Phương, tình ca Ngô Thụy Miên được nhiều thế hệ ưa thích. Ông đã cống hiến cho nền tân nhạc những viên ngọc quý, một thế giới ngà ngọc, thấp thoáng bóng người tình với những giai điệu yêu đương còn chảy mãi trong tâm thức của mọi người:

“…Và người tìm đến giọng hát mơ hồ
Vết bước năm xưa nay vương âm thầm
Hàng cây mơ bóng bên đường
Gọi người khi nắng phai tàn
Gọi tình yêu vào lãng quên…”
                                      (Dấu tình sầu)
 

(Văn Khoa)

 

 

12920903_10154265967037439_1885565775_n

Bình chọn
0
Bình luận
Tên bạn:
Email:
Điện thoại:
Nội Dung:
Xác nhận:

 

 12920903_10154265967037439_1885565775_n

 15036560_1679727945670552_6529024804734984949_n

 

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và văn bản

 

 

 

 

 

 

 

  

 

 

Về đầu trang