22/11/2015 16:00
Lượt xem: 877
Có một lời phê như thế - Nguyễn Thúy Hạnh

Lâu lắm rồi tôi mới có dịp trở lại mái trường xưa vào đúng ngày hội lớp. Bạn bè lâu ngày mới được gặp nhau nên ai cũng mừng vui ríu rít. Tôi đưa mắt xung quanh để tìm lại một bóng hình quen thuộc. Đó là bóng thầy, thầy ơi! Một tin sét đánh ngang tai là thầy mới mất vì một căn bệnh hiểm nghèo. Lặng đi một lúc, tôi mới hiểu được rằng thế là từ nay mỗi khi chúng tôi tụ họp về đây thì thầy đã không còn nữa. Trước mặt tôi lúc này nhạt nhòa những kỷ niệm về thầy, thầy ơi!

 

Nhớ lại những năm tháng ấy, khi đó tôi chỉ là một cô bé nhút nhát được học lớp do thầy làm chủ nhiệm. Thầy dạy chúng tôi môn toán và thầy cũng là người nổi tiếng khó tính nhất ở trường. Ngày ấy, tôi rất ghét học môn toán. Một phần vì môn toán khó. Một phần khác nữa là vì tôi sợ thầy. Mỗi khi đến lớp có tiết toán, cảm giác sợ sệt trùm kín cả lớp khiến không khí lớp học trở nên nặng trĩu. Tuần học toán đầu tiên và tuần học toán thứ hai trôi đi nặng nề như thế đó. Cả lớp xúm lại bàn nhau làm sao cho tiết học toán bớt căng thẳng. Tuần học toán thứ ba bắt đầu. Dường như hiểu được tâm lý học trò nên buổi học hôm ấy thầy đã cho chúng tôi làm một bài toán khó. Nhìn thấy cả lớp vò đầu, cắn bút mãi vẫn không giải được mà thời gian đã hết. Lúc đó, thầy mới bước xuống giữa lớp và hỏi:

- Bài này khó không các em?

Cả lớp đáp: “khó”. Thầy mỉm cười và nói:

- Không sao, vì nó khó nên các em mới cần có thầy ở đây.

Không khí căng thẳng bấy lâu nay được phá tan. Tôi vẫn còn nhớ như in một lần khác, khi thầy giải toán cho chúng tôi thầy đã viết sai một con số nên đã làm cho kết quả bài toán bị sai. Nhiều bạn trong lớp đã nhận ra điều đó nhưng không ai dám nói vì sợ bị thầy “trù”. Thế rồi, một cậu bạn nổi tiếng là “cá biệt” của lớp đã đứng dậy phân tích và chỉ ra chỗ sai ấy. Mọi người ai cũng sợ một trận lôi đình sẽ xảy ra. Nhưng thầy lại bước đến gần bạn học sinh cá biệt đó và nói:

Đúng, thầy đã cố tình viết sai chỗ đó để xem trong số các em có ai dám chỉ ra chỗ sai của thầy hay không? Thầy là thầy, nhưng không phải lúc nào thầy cũng đúng. Cảm ơn em, em giỏi lắm. Em đã dũng cảm đứng lên trước lớp để chỉ cho thầy chỗ sai ấy. Đó chính là lý do để thầy cần có các em ở đây.

Nói xong, thầy thu dọn giáo án mỉm cười thật tươi rồi bước nhanh ra khỏi lớp, bỏ lại 42 cặp mắt ngơ ngác mà không ai thốt ra được lời nào. Rồi từ đó, cái khoảng cách giữa chúng tôi và thầy không còn xa như trước nữa. Mỗi khi đến tiết học toán, chúng tôi không còn cảm giác sợ sệt, lo âu. Tuy không đứa nào nói ra nhưng ai cũng cảm thấy yêu quý và kính trọng thầy và tôi cũng không biết là mình đã yêu thích môn toán từ khi nào nữa. Lần đầu tiên được điểm 9 môn toán, tôi vui lắm. Vui hơn hết là bên cạnh ô cho điểm còn có những lời khích lệ thật ấm áp:

- Em à! Điểm 9 này thực sự xứng đáng với những nỗ lực của em trong thời gian vừa qua. Thầy là một giáo viên toán say mê văn học nên thầy cũng hy vọng sẽ có thêm một người bạn vừa giỏi viết văn lại vừa học tốt môn toán, chính là em đấy.

Tôi thực sự xúc động vì từ trước đến giờ tôi chưa nhận được bất kỳ một lời phê như thế bao giờ. Nếu có chăng thì cũng chỉ là những lời phê cộc lốc như: “bẩn”, chữ xấu”, “chưa cố gắng” hoặc nhân văn hơn một chút là: “chú ý giữ vở sạch”. Thấy tôi bần thần trước bài kiểm tra với điểm 9 đỏ chót mà thầy vừa trả, thầy bước đến bên tôi và nhẹ nhàng nói:

- Thầy hiểu những gì em đang nghĩ. Một người giáo viên giỏi sẽ phải hiểu được vì sao ô lời phê có diện tích lớn gấp hai lần ô cho điểm em à.

Tôi không ngờ đó là buổi học cuối cùng tôi được học thầy. Sau buổi học đó, do bố mẹ tôi chuyển đến nơi khác công tác nên tôi cũng phải chuyển đến một trường khác. Thời gian vụt trôi, cuộc sống xô đẩy đã không cho tôi trở thành nhà văn hoặc nhà giáo như ước mơ một thưở. Nhưng những thành công của tôi hôm nay dường như đâu đó đều có thấp thoáng hình bóng của thầy. Tôi biết là mình đã trưởng thành từ chính lời phê hôm ấy.

Nguyễn Thúy Hạnh

Bình chọn
0
Bình luận
Tên bạn:
Email:
Điện thoại:
Nội Dung:
Xác nhận:

 

 12920903_10154265967037439_1885565775_n

 15036560_1679727945670552_6529024804734984949_n

 

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và văn bản

 

 

 

 

 

 

 

  

 

 

Về đầu trang