21/02/2017 16:00
Lượt xem: 332
Mua nỏ thần - hay bán rẻ lòng tin? - Tác giả: Vô Ưu

Nỏ thần An Dương Vương là một bài học lịch sử chứ không chỉ là truyền thuyết. Người xưa đã thi vị hóa câu chuyện khiến người đời nay cứ ngỡ là một truyền thuyết không có thật. Người xưa đã không dám nói thẳng sai lầm của An Dương Vương vì vua bênh đằng vua, quan bênh đằng quan,… sơ sẩy là đầu lìa khỏi cổ.

 

Người xưa, Triệu Đà rõ biết chẳng thể dùng tiền chia rẽ khối đoàn kết dân tộc của một nước mà phải dùng nội gián phá vỡ khối đoàn kết từ bên trong. Hay nói cách khác là không thể dùng tiền mua được nỏ thần mà phải trộm cắp nỏ thần. Thêm nữa, Triệu Đà đã gặp may khi đối thủ An Dương Vương quá đỗi tự mãn, dễ dàng sa ngã vào lòng tham, cám dỗ dục vọng và mắc rất nhiều sai lầm khi điều hành, quản lý đất nước qua cách hành xử độc tài, bảo thủ, cực đoan, chuyên quyền,…; nội bộ cộng đồng Âu Lạc dễ bị thao túng, chia rẽ cũng do nơi lòng tham, sự ích kỷ, sự hiểu biết chủ quan, nông cạn,…

Có lẽ, Triệu Đà cũng rõ biết “Nếu dùng tiền mua được nỏ thần của An Dương Vương thì hẳn là An Dương Vương đã có rất nhiều súng thần công…

Còn nhớ chuyện hàng ngàn năm về trước. Vua An Dương Vương được Thần Kim Quy trao cho nỏ thần để bảo vệ đất nước. Lúc bấy giờ, Triệu Đà là kẻ muốn xâm chiếm thành Cổ Loa nhưng sau nhiều lần liên tiếp tấn công đều chuốc lấy thất bại ê chề. Do biết An Dương Vương có báu vật trấn quốc - nỏ thần Triệu Đà đã giở thủ đoạn cầu hòa bằng việc đưa con trai Trọng Thủy sang làm con rể An Dương Vương nhằm mưu đồ trộm cắp nỏ thần. Gian kế thành công, Triệu Đà trộm được nỏ thần đã kéo đại quân sang nhấn chìm thành Cổ Loa trong biển lửa. Việc mất nỏ thần, mất nước khiến An Dương Vương phẫn uất chém đầu công chúa Mỵ Nương rồi tuẫn tiết.

Câu nói sau cùng mà vua An Dương Vương nghe thần Kim Quy nói là “Giặc ở sau lưng nhà ngươi đó” để rồi An Dương Vương vung một nhát kiếm cắt lìa đầu công chúa Mỵ Châu. Có thể xem đây là một nhát kiếm oan nghiệt, đầy tội lỗi. Là đỉnh cao thành công của gian kế chia rẽ sự đoàn kết ở đất nước Âu Lạc khiến người cha phải tự tay giết chết người con ruột thịt, máu mủ.

Câu nói Thần Kim Quy từng nói “Giặc ở sau lưng nhà ngươi đó” đáng để cho chúng ta suy ngẫm. Hãy khai quật nấm mồ lịch sử để xem ai đúng, ai sai?

Ở góc nhìn hạn hẹp, bạn sẽ thấy An Dương Vương giết Mỵ Châu là đúng với câu gợi ý của Thần Kim Quy.

Nhưng khi mở rộng vấn đề trên phương diện tổng thể thì bạn sẽ nhận ra An Dương Vương đã sai hoàn toàn, càng làm, càng sai. Và … sự u mê, mù quáng lý trí, tình cảm đã khiến An Dương Vương hiểu sai lời gợi ý của Thần Kim Quy.

Nỏ thần mất, nước mất không do nơi công chúa Mỵ Châu mà do An Dương Vương quá tự cao, tự đại, chủ quan, khinh suất việc phòng bị. Kể từ khi kết thông gia cùng Triệu Đà đã tự mãn, không còn thao lược quân sĩ mà mãi lo đàn ca, hát xướng, ăn chơi, hoang đàng khiến tinh thần đoàn kết quân dân bị đứt gãy. Và… đến khi Triệu Đà đem quân đánh sang, Trọng Thủy làm nội ứng thì thành Cổ Loa mất là lẽ đương nhiên và là việc ngoài tầm của Mỵ Châu.

Lấy chồng thì phải theo chồng, gia quy phong kiến đã vậy thì bảo Mỵ Châu làm sai thì thật rất miễn cưỡng. Thế nên “Giặc ở sau lưng nhà ngươi đó” mà An Dương Vương ra tay sát hại con thì đủ thấy tầm nhìn của An Dương Vương quá ư kém cỏi. Từ đầu đến cuối, lỗi lầm do một tay An Dương Vương gây nên mà lại đi giết chết con thì thật quá thiển cận, ngu muội.

Nhìn lại sau lưng là nhìn lại những việc mình hoặc những người đi trước đã làm để nhận biết những việc gì đúng, những điều gì sai, chưa ổn ngõ hầu ra sức sửa sai hoặc làm tốt hơn chứ không phải nhìn ra phía sau để thấy Mỵ Châu rồi giết. Trên thực tế, công chúa Mỵ Châu không thể đưa nỏ thần cho Trọng Thủy.

Vì sao không có việc Mỵ Châu trao Trọng Thủy nỏ thần?

Vì nỏ thần vốn không có thật. Hay nói đúng hơn là nỏ thần không phải là một hiện vật hữu hình.

Tôi đã dựa vào điều gì để xác thực lại Truyền thuyết nỏ thần An Dương Vương?

Tôi dựa vào sự thật là không thể có sự tồn tại của chiếc nỏ thần vật chất. Đã từ lâu chúng ta chỉ dựa vào “tai nghe, mắt thấy”, dựa vào hiện tượng mà không nhận diện bản chất vấn đề, chúng ta đã lười biếng tư duy nên góc đánh giá vì thế cũng lệch lạc, sai lầm.

Nỏ thần là gì?

Nỏ thần vốn là tinh thần đoàn kết dân tộc của người Âu Lạc xa xưa. Một tinh thần đoàn kết vững chắc, kiên định khiến giặc ngoại xâm hùng mạnh phương bắc không thể đô hộ. Triệu Đà sau nhiều lần xâm chiếm không thành đã đưa Trọng Thủy sang cầu thân nhằm mục đích đánh tan sự cảnh giác của An Dương Vương cùng người dân Âu Lạc. Kết quả là An Dương Vương đã tự rơi vào quỷ kế của Triệu Đà, chỉ vài lời tâng bốc, tán dương đã khiến An Dương Vương trở nên tự mãn, ngủ vùi trên chiến thắng và những cuộc ăn chơi vô độ, thâu đêm đã phá hoại sức khỏe, tinh thần đoàn kết của người Âu Lạc. Đến khi thời cơ chín muồi thì một lần tiến quân Triệu Đà đã đánh tan đoàn quân rệu rã tinh thần chiến đấu của An Dương Vương.

Giặc ở sau lưng nhà ngươi đó - Chính là những việc mà mỗi người đã từng làm chứ không phải đó là thằng hàng xóm hay công chúa Mỵ Nương… gây ra. Bạn đừng hiểu lầm mà hỏng việc.

Nỏ thần An Dương Vương là một bài học lịch sử chứ không chỉ là truyền thuyết. Người xưa đã thi vị hóa câu chuyện khiến người đời nay cứ ngỡ là một truyền thuyết không có thật. Người xưa đã không dám nói thẳng sai lầm của An Dương Vương vì vua bênh đằng vua, quan bênh đằng quan,… sơ sẩy là đầu lìa khỏi cổ.

Nỏ thần vốn không phải là vật thật mà là tinh thần đoàn kết dân tộc chặt chẽ, bền vững. Triệu Đà vốn thâm hiểm, sau nhiều lần tiến đánh thất bại đã nhận biết chẳng thể xâm chiếm Âu Lạc bằng sức mạnh quân sự nên đã đưa Trọng Thủy sang để tạo sự chia rẽ, gây mất đoàn kết nội bộ cộng đồng người Âu Lạc.

Ngày nay, con người thông minh, nhiều hiểu biết hơn xưa nhưng do chủ quan, độc tài mà quên vội những bài học quý cổ xưa.

Mua nỏ thần ư? Được không?

Có lẽ mua được nhưng đó là chiếc nỏ thần bằng vật chất, nó không có là bao giá trị, không có nhiều ý nghĩa cho khối đoàn kết dân tộc, khối đoàn kết toàn đảng, toàn dân. Thậm chí là chính do sự khuất tất của việc mua sắm nỏ thần; sự độc tài, bảo thủ, giả trá,… ở một nhóm người càng khiến cho sự chia rẽ nội bộ, chia chẻ khối đoàn kết dân tộc. Và … đất nước sẽ về đâu khi lòng người ly tán, niềm tin gửi nơi giới lãnh đạo không còn nữa.

Mai này, con người sẽ khe khẽ hát “Niềm tin, niềm tin ơi! Niềm tin ở nơi đâu?”. Tin vào điều gì khi mọi thứ xung quanh đều chứa đựng sự giả dối, lọc lừa,… Vậy thôi! Ích kỷ, sống im lặng, giữ mình. Chuyện không dính đến quyền lợi của ta là chuyện của thiên hạ, không nên dính vào mà thiệt thân,… Khi đó, người đời lại mắng cho “Ngu mà chết”. Khi mọi người dân, mọi thành phần, tầng lớp xã hội đều sống trong mô hình sống lý tưởng - lòng tham, tính thực dụng, sự ích kỷ,… giặc cướp vào nhà, chiếm nước mà vẫn bàng quan, hờ hững,… thì nước nhà còn lại gì? Hãy nhắm mắt lại và dệt một giấc mơ đẹp - Điều đó sẽ không xảy ra và chôn vùi cuộc đời mỗi người trong giấc mơ phù phiếm, vô thường đó.

Và người đời nay nếu mua được nỏ thần thì hẳn nước bạn đã có vô số súng thần công trấn giữ. Mua đồ phế thải về để nấu đồng thì hãy nên mua đồ đồng thì mới được việc. Đừng tự “lừa mình, dối người”, đánh cắp niềm tin của nhau dẫn đến việc “Tiền mất, tật mang”. Đất nước sẽ khó thể phát triển ổn định, bền vững khi lòng người nhiều hoài nghi, sống ích kỷ, tham lam và thực dụng; giới chính khách thì độc tài, bảo thủ và chuyên quyền.

Đất nước sẽ về đâu khi khối đoàn kết toàn dân rời rã, chia chẻ mà không còn sự gắn kết?

Hãy trân trọng người như trân trọng chính mình! Đó là giá trị của mỗi con người và đó là điều mà những người làm công tác quản lý xã hội, lãnh đạo đất nước cần nên gìn giữ, bảo nhậm.

...
Khi mọi thứ vượt giới hạn, rối như tơ vò thì sẽ có một gã khờ nào đó ngồi chết lặng rồi nhận ra 1 sự dối lừa, 2 sự dối lừa, 3 sự dối lừa,… Sau khi lần ra mọi đầu dây, mối nhợ gã khờ tự nói với lòng “Thì ra bản chất của mọi vấn đề nơi xã hội là sự dối lừa, là không đáng tin”. Nhưng gã khờ vốn không là người kín miệng thế là gã đi rêu rao cho mọi người cùng biết; có những điều gã khờ nói đúng khiến mọi người suy ngẫm và nghĩ đến việc tự đổi thay và một tất yếu nơi cuộc sống là xã hội loài người cần đổi thay, không thể sống trong dối lừa, giả trá mãi. Và … nếu những nhà quản lý xã hội, những nhà lãnh đạo đất nước cũng như thế giới không sớm thức thời để đổi thay cách thức quản lý xã hội dựa trên sự dối lừa, giả trá, ngụy tạo giá trị,… thì việc bị đào thải khỏi xã hội là điều hoàn toàn tự nhiên, đúng mực. Khi con người không sống bằng sự thành tín và bị nhận diện thì sẽ không còn người ủng hộ, tôn trọng nữa. Niềm tin không còn thì có tồn tại, có sống thì cũng là đồ thừa, là phế vật đáng bỏ đi của con người.

Nhìn lại lịch sử thăng trầm ở các nước từ lâu xa mỗi người sẽ tự có câu trả lời. Hy Lạp, Ai Cập, Thổ Nhĩ Kỳ, Nam Tư, Italy, Pháp, Đức, Mỹ, Anh, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha,… tất cả đã từng là những đế chế hùng mạnh và không ít trong số đó đã từng lụn bại, tan rã hoặc đang ngụp lặn trong bối cảnh xã hội hiện tại. Đó là do nơi niềm tin bị đánh cắp. Khi niềm tin không còn thì một tất yếu lịch sử sẽ diễn ra - Sự đổi thay. Và … sự đổi thay cũng có 5 ngõ, 7 đường.

Tại sao ta không thể sống bình thản, an nhiên, tự tại, là chính mình?

Tại sao ta phải dựa dẫm, nương nhờ người khác mà không tự đứng trên đôi chân của mình một cách vững vàng?

Sống vì sự thật mà không cúi mọp trước những dối lừa, giả trá. Như những đứa trẻ sống hồn nhiên, chân thành, đồng điệu cùng những người bạn để cuộc sống có nhiều niềm vui và thảnh thơi. Khối đoàn kết, sự an toàn có nơi sự hiểu biết của nhân loại, của những người bạn chân thành,… chứ không phải ở nơi những cam kết suông, không nhiều giá trị. Hãy nên nhớ rằng nơi lối sống thực dụng có câu “Người không vì mình trời tru, đất diệt”!

Đừng dùng ngôn từ đãi bôi “Nâng lên một tầm cao mới” vì sẽ không ai biết tầm cao mới là ở nơi đâu? Tầm cao mới nó không có thật vì thế nó chỉ có giá trị nơi cửa miệng của một vài người hay nói cách khác nó không có giá trị nào cả và đôi khi nó sẽ khiến người khác dè bĩu, khinh miệt. Hãy thật sống khách quan, có hiểu biết! Nếu không thể lãng tránh, lẩn trốn một vấn đề nào đó thì hãy quả cảm, bình thản đối mặt vấn đề và giải quyết vấn đề một cách đúng mực, dựa vào lẽ phải, sự thật cùng sự hiểu biết tổng thể, khách quan.

Lời thật dễ gây mất lòng người nhưng thuốc đắng mới giã tật.

Lẽ ra, có những chuyện nên tế nhị, nói nhỏ cùng nhau. .. Tin rằng những lời bàn ra, nói vào sẽ khiến các nhà quản lý xét đến những điều tôi đã trình bày và có một sự tìm hiểu đúng mực về những điều tôi đã viết.

Tác giả: Vô Ưu (Theo anlacminh.blogspot)

 

12920903_10154265967037439_1885565775_n

Bình chọn
0
Bình luận
Tên bạn:
Email:
Điện thoại:
Nội Dung:
Xác nhận:

 

 12920903_10154265967037439_1885565775_n

 15036560_1679727945670552_6529024804734984949_n

 

12920903_10154265967037439_1885565775_n

 

 

 

 

 

 

 

  

 

 

Về đầu trang