20/11/2015 16:00
Lượt xem: 775
NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN - Đào Giáng Vân

Mâu thuẫn từ hai cá nhân hứa hẹn đánh nhau, các em đã huy động thành băng nhóm. Thanh niên từ các thôn, xã lân cận trường, thị trấn, thị xã cách trường hơn 10km trên 100 người có vũ khí, chuẩn bị đánh nhau trước cổng trường sau giờ bế giảng năm học.



Tôi có mặt tại trường LTK từ 1/3/1990 cho đến nay. Hơn 10 năm qua đã có bao thăng trầm, buồn, vui trong sự nghiệp giáo dục của mình. Những năm tháng LTK còn ở cơ sở cũ đã để lại trong tôi nhiều kỷ niệm nhất.

Khi đồng nghiệp còn coi bảng là để giáo viên trình bày trọn vẹn bài giảng của mình cho đẹp, tôi đã cho học sinh viết trên bảng (dù không thẳng hàng ) bài giải của mình. Tôi bị phê bình rất nặng.

Khi các đồng nghiệp dùng ''phương pháp thuyết trình'' để giảng bài, tôi dùng ''phương pháp vấn đáp học sinh liên tục''. Tôi luôn giúp học sinh phân tích những điều hay hoặc chưa hay trong sách giáo khoa, khi đồng nghiệp coi sách giáo khoa là ''pháp lệnh''. Tôi không có người ủng hộ mà còn bị phê bình nặng.

Chính những mâu thuẫn trong phong cách giảng dạy mà các giờ thao giảng của tôi được mọi người ''ưu ái mổ xẻ '' nhiều nhất. Phần lớn được đánh giá là ''trung bình''. Tôi vẫn không chùn bước trong phong cách dạy ''khác lạ'' của mình.

Giờ đây, lớp lớp học sinh trưởng thành, các em luôn về thăm tôi, quà mà các em biếu tôi là bốn từ ''em cám ơn cô''. Đối với tôi, đó là món quà lớn hơn tất cả những giấy khen (rất ít) mà tôi nhận được từ Sở Giáo dục – Đào tạo tỉnh nhà.

Những năm cuối thập kỷ 90 của thế kỷ 20 tôi đã dẹp được nhiều vụ các em chuẩn bị đánh nhau có vũ khí. Vụ lớn nhất mà tôi dẹp được là vào ngày bế giảng của một năm học.

Mâu thuẫn từ hai cá nhân hứa hẹn đánh nhau, các em đã huy động thành băng nhóm. Thanh niên từ các thôn, xã lân cận trường, thị trấn, thị xã cách trường hơn 10km trên 100 người có vũ khí, chuẩn bị đánh nhau trước cổng trường sau giờ bế giảng năm học.

Tôi đã im lặng làm việc với các ''đàn anh'' trước đó hơn một tháng. Đúng ngày bế giảng năm học, một số học sinh tôi bắt ở nhà, một số tôi cho ''án binh bất động'' tại khu tập thể của giáo viên, một số được dự lễ bế giảng với điều kiện'' em chỉ được đánh nhau khi có người đánh em'' (tôi biết chắc không có đánh nhau ví tôi đã nhờ BGH ngầm giúp bảo vệ các em). Sáng hôm đó, số thanh niên đã được ''mời tham dự'' mai phục ngoài cổng trường ở các vị trí kín đáo với đầy đủ vũ khí trong tay như dùi cui sắt, mã tấu nhỏ, dao thái nhỏ để rạch mặt .v .v...Tôi vẫn bình tĩnh, hy vọng không có chuyện gì xảy ra. Cuối cùng tôi đã thành công. Các em ra về trong sự bình yên, không có một va chạm nào dù rất nhỏ xảy ra sau lễ bế giảng năm học.

Tôi có làm được ít nhiều việc tốt trong sự nghiệp giáo dục thế hệ trẻ của mình, một phần là nhờ những lời động viên chân thành từ những học sinh tốt, và cả những bài thơ các em tặng tôi. Tôi xin chép một bài thơ của học sinh đã luôn nhắc nhở tôi về trách nhiệm, phong cách của người thầy mà tôi nhớ nhất.

HÁT MÃI VỀ CÔ

Nếu cô là ngọn đuốc
Cháy sáng trong đêm khuya
Em như người đi lạc
Được cô soi dẫn đường

Nếu cô là bình minh
Em như là đêm tối
Để đêm luôn hướng tới
Một bình minh rạng hồng

Nếu cô là đóa hồng
Giữa mùa xuân xanh biếc
Em sẽ là ngọn gió
Thổi hương hồn bay xa

Nếu cô là bài ca
Xin cho em hát mãi
Một bài ca nhân ái
Về người cô dịu hiền


Đào Giáng Vân

 

Bình chọn
0
Bình luận
Tên bạn:
Email:
Điện thoại:
Nội Dung:
Xác nhận:

 

 12920903_10154265967037439_1885565775_n

 15036560_1679727945670552_6529024804734984949_n

 

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và văn bản

 

 

 

 

 

 

 

  

 

 

Về đầu trang