05/05/2017 16:00
Lượt xem: 201
Ô QUAN CHƯỞNG - Tản văn: Thùy Anh

Kiến trúc cổ của Ô Quan Chưởng đang đổ vỡ dần. Không gian của Ô Quan Chưởng cũng đang bị xâm phạm. Cứ như những gì thiêng liêng trong lòng bị vấy bẩn. Cứ như niềm tin cũng đổ vỡ từ từ, khi ngắm nhìn những viên gạch cũ ngậm ngùi trong đám rêu phong…

Long Thành bao quản nắng mưa
Cửa Ô Quan Chưởng bây giờ còn đây.
(Ca dao)

Mình yêu vô cùng nét cổ xưa của Hà Nội. Những lúc rảnh, mình hay đi tìm những dấu tích thời gian còn sót lại giữa chốn phù hoa. Có nhiều lúc đứng trước 1 bức tường thành rêu phong hay một ngôi chùa cổ, cứ ngẩn ngơ tiếc nuối và xót xa trước sự bội bạc của thời gian và cả lòng người…

Ô Quan Chưởng là một nơi như vậy. Mỗi lần đi qua đây là lòng mình chùng xuống. Tại vì Hà Nội có 5 cửa ô mà giờ chỉ còn mỗi một cửa ô này duy nhất. Tại vì cửa ô duy nhất còn lại này bây giờ đang mất dần nét thâm nghiêm bởi những tùy tiện chen lấn, xô đẩy của con người!

Xưa, Ô Quan Chưởng có tên chữ là Đông Hà Môn (cửa Đông Hà), tên Ô Quan Chưởng là do nhân dân đặt để tưởng nhớ công lao và sự hy sinh anh dũng của quan Chưởng Cơ cùng 100 binh lính nhà Nguyễn cảm tử bảo vệ thành Hà Nội năm 1873 trước sự tấn công của quân Pháp. Mình yêu và ngưỡng mộ công trình được xây bằng gạch vồ này. Kiểu kiến trúc vọng lâu và vòm cuốn khiến cho cửa ô mang dáng vẻ cổ kính, sang trọng. Tầng trên vọng lâu 4 mái, trên nóc cửa chính và vọng lâu là lan can trang trí hình lục lăng, tứ giác, hoa thị. Chữ “Đông Hà Môn” viết bằng chữ Hán được đắp nổi, đã bạc mòn đôi góc cạnh của nét chữ tượng hình. Mình chạm tay vào những viên gạch cũ, cảm nhận cái ấm lạnh của đất nung, rồi tưởng như nghe cả được tiếng quân đi rầm rập, tiếng binh khí, tiếng hò reo dậy đất vang trời… Thấp thoáng đâu đây bóng vị tướng quân và binh lính vừa lớn vụt lên trong bóng chiều, rồi hòa tan vào thinh không. Mảng rêu xanh, nâu loang lổ, lấm tấm, cả những chùm lá dương xỉ đang phất phơ trên cao… dường như đang âm u tiếng gọi về quá khứ. Bức tường thành này ai đã từng dựa vào trong giây phút cuối? Viên gạch nào nơi đây đã thấm máu chiến binh? Lối đi này đã đón đưa bao người con về Đất Mẹ? Và cũng qua đây bao nhiêu cô dâu áo trắng, để sau đó sống với những cuộc thăng trầm dâu bể? Những gánh hàng bươn chải đủ ngọt bùi cay đắng, thấp cao vượt qua trập trùng năm tháng, lớn lên và ra đi, cũng từ đây? Tất cả đang ào ạt xô về, cồn lên như sóng trong lòng mình, khiến mình bất chợt phải đứng dựa hẳn vào bức tường thành rêu phủ…

Năm tháng trôi qua, thời cuộc biến thiên, thế nhân thay đổi. Nhưng Ô Quan Chưởng vẫn sừng sững như một biểu tượng vĩnh cửu về sự kiên cường mạnh mẽ của người Hà Nội. Ô Quan Chưởng vẫn đẹp đến ngỡ ngàng với niềm tự hào và xót xa cháy ruột. Vì sau mỗi lần trùng tu, nét cổ xưa lại mất dần đi một chút. Vì giờ đây, xung quanh Ô Quan Chưởng quá nhiều bụi bặm xô bồ, lộn xộn. Kiến trúc cổ của Ô Quan Chưởng đang đổ vỡ dần. Không gian của Ô Quan Chưởng cũng đang bị xâm phạm. Cứ như những gì thiêng liêng trong lòng bị vấy bẩn. Cứ như niềm tin cũng đổ vỡ từ từ, khi ngắm nhìn những viên gạch cũ ngậm ngùi trong đám rêu phong…

Thùy Anh.    

12920903_10154265967037439_1885565775_n 

Bình chọn
0
Người gửi: Mai An Nguyễn anh Tuấn || Ngày gửi: 05/05/2017
Bài tản văn này xúc động lòng người bởi tấm lòng sâu nặng của tác giả đối với những giá trị văn hoá - lịch sử Dân tộc đang bị xâm hại, bị lãng quên trong dòng lũ thực dụng và sặc bùn máu chính trị dơ bẩn... Cảm ơn tác giả!
Trả lời
Bình luận
Tên bạn:
Email:
Điện thoại:
Nội Dung:
Xác nhận:

 

 12920903_10154265967037439_1885565775_n

 15036560_1679727945670552_6529024804734984949_n

 

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và văn bản

 

 

 

 

 

 

 

  

 

 

Về đầu trang